Kho avarta đẹpKute girls | Kool BoyzNhạc tổng hợpThời Trang | Fashion
Truyện tranh | Đọc truyệnPhim | Truyền HìnhTâm sự Tình YêuLàm quen | kết bạnVideo “Độc”


Diễn Đàn Teen Triệu Phong


Đôi mắt khócXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Tác giả
Bình chọn cho bài viết:

avatar

chipcoiga
(¯`°•:ღADMINღ:•°´¯)
(¯`°•:ღADMINღ:•°´¯)
Nhấn Vào Đây Để xem Thông Tin về thành viên này
 


Bài gửiTiêu đề: Đôi mắt khóc Mon Jun 14 2010, 01:14
Đôi mắt khóc
(Gào)
Một
buổi chiều hoang mang, đôi mắt em cô độc

Nắng
tàn buông nhẹ nhàng, đôi mắt em bật khóc!
Phần 1
"Em chỉ muốn nói cho anh biết rõ một
điều, anh yêu, tình yêu chưa bao giờ đi ra từ lời nói."

Đó
là điều cuối cùng tôi nói với anh ấy, trước khi chúng tôi chia tay. Tôi
20 tuổi, nhưng khi đến với anh tôi đã trải qua 1 lần kết hôn rồi. Khi
quen tôi, anh ko hề biết điều ấy, đến bây giờ ngay cả khi chia tay và
mãi mãi sau này cũng vậy. Anh sẽ chẳng thể biết được đâu.

Tôi
ko hy vọng gì sự tha thứ ở anh, bởi tôi ngoại tình và anh trừng phạt
tôi là điều tất nhiên phải vậy. Bản chất tôi ko tôi, những đứa con gái
như tôi, chưa bao giờ từng tốt với người đàn ông của mình.

Tựa
hồ như quá khứ đã định hình tôi là một người ko bao giờ có thể sống sót
trong những điều tốt đẹp.

Tôi quen anh và quả thực
là tôi đã yêu anh, tình yêu đầu tiên và có lẽ cuối cùng của tôi. Hẳn là
cuối cùng rồi khi tôi đặt một dấu chấm lặng lẽ kết thúc đời mình tại
đây.

Con sông xa xôi cuốn thân hình tôi đến miền
phẳng lặng, quá khứ tối tăm phủ lên mắt tôi hai hàng mi nhắm....

Yêu anh, yêu
trong mắt em hằng đêm

Nhớ anh, nỗi đau em, dịu êm....
............................
I.
Vào trại trẻ mồ côi

Người đưa tôi đi trên dòng sông vắng
Cô độc trong nắng, tôi mồ côi
trong miền đắng giữa đời
Năm tôi lên 10 tuổi, người
ta đưa tôi vào trại trẻ mồ côi, bởi vì những người họ hàng còn sống
không một ai "đủ điều kiện" để nuôi tôi. Tôi - khi đó, biết rõ những lời
nói đó là lời nói dối. Họ có điều kiện thừa đủ nhưng lại chẳng đủ tình
thương để "chứa chấp" một đứa cháu côi cút. Sau khi bố mẹ tôi mất đi vì
tai nạn, mọi thứ hào nhoáng xung quanh tôi đột nhiên tan biến như thế,
tan biến như thể cuộc sống hạnh phúc chưa từng tồn tại trong mắt tôi.

Tôi
sống như mọi đứa trẻ trong trại trẻ côi cút này, đứa còn cha mẹ nhưng
chẳng thể nuôi, đứa bị vứt đi khi còn quá nhỏ, đứa có người thân, đứa đã
mất tất người nhà. Tôi sống như chúng, ko vô tư lớn mà vô tư phòng bị
với thế giới mà tất cả chúng tôi cho rằng đầy cạm bẫy. Ngay từ khi ấy,
tôi đã học được từ môi trường này, những mặc cảm về bản thân côi cút của
mình.

Sống cùng với tôi 1 nhà ở trại trẻ, có một
chị hơn tôi 5 tuổi, chị ấy ko xinh, nhưng rất cao. Ngày đó, khi tôi 13
tuổi, chị ấy đã 18, có đôi chân thật dài.

Khi 18 tuổi,
những đứa trẻ trong trại sẽ phải tự kiếm sống và ra ở ngoài. Chị Nguyên
- tên của chị, đã đi như thế, tôi ko có nhiều ấn tượng về sự ra đi của
chị. Chỉ biết theo các cô các mẹ kể lại, chị khi ấy đi làm người mẫu.

Cũng
phải thôi, chị cao quá mà, tuy mặt ko xinh, nhưng cũng ko bị coi là xấu,
trang điểm lên hẳn nhìn cũng rất khá.

Đợt tôi 15
tuổi, chị về lại trại trẻ chúng tôi, đi cùng với một vài người bạn, tặng
tiền và quà cho đám trẻ và góp tiền xây dựng lại nơi này. Tôi cũng nói
chuyện với chị một chút. Thật ngưỡng mộ! Chị đã sang Hà Lan, và làm
người mẫu ở đó, chị kể với tôi rằng, chị là một phụ nữ châu Á hiếm hoi
làm nghề này ở một nước phương Tây, vì thế ở nơi ấy chị rất được vị nể
và ngưỡng mộ, chị làm nghề với cái nghệ danh là Veronica Nguyên.

15
tuổi, tôi cao 1m68, tôi ước ao sau này ra khỏi trại trẻ cũng sẽ được đi
làm người mẫu như... Veronica Nguyên. Sang một đất nước xa xôi để rồi
nổi tiếng, ở nơi đó, sẽ chẳng có ai biết về quá khứ côi cút của tôi, tôi
sẽ ko phải mặc cảm mà lại được ngưỡng mộ.

Chiều hôm
sau ngày chị Nguyên về trại, chị lại quay lại cũng một vài người bạn
"Tây" khác ngày hôm qua.

Và chính cái buổi chiều định mệnh
ấy, tôi đã mất đi thứ quý giá nhất đời mình.

Một giọt
sương rơi trên đôi mắt tôi. Ngoài cửa sổ mùa thu trút lá, và cuộc đời
tôi cũng trút xuống trên tấm ga giường chật chội.

Một mảng
tối đổ ập xuống cuộc đời tôi.

Vậy là hết rồi.
Tôi
ko ý thức được rằng mình đã bị cưỡng bức, tôi cũng ko hiểu hết được
trinh tiết mình đáng giá bao nhiêu tiền??? Tôi đã phòng ngự, chống cự,
nhưng cũng ko tránh khỏi bị tổn thương sâu sắc, phải ko?

Chị
ấy đã giới thiệu tôi với cái người đã cưỡng bức tôi một cách rất dễ
dàng, chúng tôi vào nhà và trò chuyện, rồi anh ta bắt đầu làm tôi đau
đớn rất đơn giản.

Tôi đau và tôi khóc, các mẹ ở trại
trẻ ko hề biết điều này. Bà chị Veronica Nguyên - làm nghề người mẫu ở
Hà Lan, bước vào, tươi cười xởi lởi.

Tôi ko thể
ngờ chị có thể làm điều đó với tôi. Cuộc sống bên ngoài bức tường này đã
làm chị ấy thay đổi nhiều đến thế...nhiều đến thế sao.

Tôi
im lặng!

....................................
II.
Veronica

Bản chất ko thay đổi, gạt lừa và gian dối
Điếm dẫn thân, điếm ko vị tình
thân
Ba năm chờ đợi ngày 18 tuổi để ra khỏi trại
trẻ tôi đã sống như một con chó, trong mọi sự chỉ đạo ngu ngốc của
Veronica. Con điếm tên Nguyên sính ngoại đó!

Tại sao
người ta có thể vào trại trẻ mồ côi làm từ thiện bằng cách hãm hiếp một
đứa trẻ?

Mãi về sau này, khi lớn lên và trải nghiệm
cuộc đời, tôi mới nhận ra điều ấy.

Nguyên, chị
ta thực ra ko sang Hà Lan làm người mẫu. Sau khi, ra khỏi làng trẻ, quả
thật chị ta có tham gia một vài CLB người mẫu, tập thói quen say khướt
trong các club để được cacs đại gia chú ý như đám người mẫu hư hỏng hay
làm. Chị ta cặp bồ với một anh chàng người Hà Lan sau nhiều lần ngủ
nghỉ, theo anh ta sang đất nước này. Đến đó, chị ta bị bỏ rơi, và tham
gia vào nghành công nghiệp xác thịt ở nơi ấy.

Chị ta nói
đúng, gái châu Á thi thoảng được ưa chuộng như một món hàng hiếm đối với
người châu âu. Cái câu mà chị ta nói "nghề người mẫu" ở nước ngoài tôn
vinh chị ta, quả là ko có sai, chỉ sai ở cái tên nghề, nghề điếm.

Chị
ta trở về nước như Việt Kiều giàu có, và quay lại thăm chúng tôi một
cách "giả tình". Bắt gặp tôi, ngay lập tức chị ta nghĩ đến việc " bán
trinh" tôi cho "những người bạn ngoại quốc của mình.

TRinh tiết
của tôi được bán với giá bao nhiêu, chỉ mình chị ta mới rõ. Còn đến bây
giờ, tôi vẫn chưa hề sáng tỏ.

III. Bị bắt
Mắt em đã
nhắm, hãy bắt em đi...
Sau cái buổi chiều tăm tối
và định mệnh nọ, tôi thường xuyên bị Veronica lôi đi vào những buổi
chiều tan học. Chị ta quyên góp cũng kha khá cho làng trẻ, các mẹ ở đây
đều nghĩ chị ta thành đạt và rất tốt với chúng tôi, lại thấy chị ta rất
"chiều" tôi nên các mẹ luôn cho tôi đi mỗi lần chị ta xin phép.

Tôi
im lặng như một người câm. Những đứa trẻ mồ côi thường cô lập và luôn
gói mình. Tôi ko hiếu động và bản chất đã rất thầm lặng. Tôi như một
người trầm cảm lọt thỏm giữa mọi ngóc ngách đời cô quạnh!

Vậy
nên...

Mảy may chẳng ai biết một điều gì, ko ai hiểu
nổi những buổi chiều vô cảm chị ta đưa tôi đi vào những nơi cứa lòng
tôi đau đớn.

- Phải chiều người ta nhé cưng!
Lần
nào cũng là câu nói như thế, mỗi khi chị ta quẳng lại tôi ở khách sạn
nào đó trong vòng vài tiếng.

Thỉnh thoảng, chị ta dúi
cho tôi một ít tiền.

Tôi chẳng có cảm giác gì cả, dần
dần thậm chí còn ko thể buồn đau. Chưa một lần tôi khóc sau khi làm
những điều kinh tởm đó.

Tôi ko ngờ năm tôi 17 tuổi, tôi đã
thoát li đi khỏi trại trẻ này sớm vậy. Thoát ly để đi đến một nơi còn
tăm tối hơn.

Tôi nôn oẹ dài ngày và Bảo Anh, một đứa ở
cùng nhà với tôi ở trại trẻ, kém tôi 2 tuổi, lại rất ghét tôi nữa, phát
hiện ra.

Nó rất lanh!
Tuy là trẻ
mồ côi như tất cả chúng tôi ở đây. Nhưng nó ma mãnh chẳng kém gì
Veronica. Nó vào đây khi 6 tuổi, nhưng hồi lớp 5 nó đã biết chơi trò "đá
lưỡi" với những thằng con trai cùng trại. Lên lớp 8, nó nói oang oang
với đám con gái trong trại về những vấn đề quan hệ này nọ. Lớp 10, nó
coi tình dục là điều đương nhiên khi gặp gỡ một thằng đàn ông lạ mặt.


thật dễ dàng khi nó nhận ra rằng tôi đang mang thai.

Bảo Anh doạ
sẽ nói điều đó cho tất cả mọi người làm tôi nhục nhã.

Đêm
hôm đó, cả đêm tôi ko ngủ được, sợ hãi với những điều mà Bảo Anh vẽ ra
trước mắt tôi.

Tôi lén lút lẻn dậy và trốn ra khỏi trại.
Điều
đầu tiên tôi làm là gọi cho Veronica.

Khi đó là 3h
sáng.

Một giọng đàn ông xa xả vào điện thoại thứ
ngôn ngữ nước ngoài mà tôi ko thể hiểu.

Tôi đứng
giữa trời mưa gió, ko biết đi đâu về đâu. Nước mắt ngập ngụa và lòng như
sắt lại.

Tôi bất lực hoàn toàn.
Mồ côi!
Bị
những người cùng cảnh ngộ bán đứng hết lần này đến lần khác!

Sao
cuộc đời tôi đắng chát thế này?
Phần 2
IV. Bệnh viện tâm thần 1

Vào một buổi sáng mùa đông, chính xác là
ngày 12/12/2002. Chỗ tôi đón một bệnh nhân mới. Một nữ bệnh nhân. Nghe
đâu cô ta được tìm thấy dưới gầm cầu, vào một đêm trời mưa gió. Khoảng
chừng 17, 18 tuổi. Có lẽ vì trải qua trận mưa bão lạnh buốt đó, nên khi
nhập viện trong tình trạng bất tỉnh, may mắn được một người đi đường
phát hiện. Cô ta gần như kiệt sức. Sau đó, các bác sĩ ở nơi cô ta vào
cấp cứu, phát hiện ra cô ta đang mang thai, nhưng dù đã cố gắng hết sức,
những vị bác sĩ này cũng chỉ có thể cứu được mẹ, chứ ko thể giữ lại đứa
con 3 tháng, đã chết lưu trong bụng mẹ vào đêm mưa gió đó.

Khi tỉnh dậy, cô ta ko hề nói một câu nào, ngay cả khi
các bác sĩ rụt rè thông báo cho cô ta về cái chết của đứa con mình, cô
ta cũng ko hề phản ứng. Với tình trạng sức khoẻ ổn định, nhưng những
biểu hiện cho thấy dấu hiệu của bệnh về thần kinh, nên cô ta được chuyển
đến bệnh viện chúng tôi.

Lại một bệnh
nhân nữa như bao bệnh nhân tâm thần khác, ko rõ xuất thân và gốc gác đã
trôi dạt đến bệnh viện này. Chỉ khác một điều là cô ta còn quá trẻ, trên
vầng trán cao và đôi mắt to buồn rầu ấy, ko hề xuất hiện một dấu vết
già nua tuổi tác.

Cô ta thật khác, đầy
rẫy đau đớn nhưng ko chút héo hon.

Thật
tình, mới ra trường được 1 năm, đối với tôi việc vào bệnh viện này làm
thực có quá nhiều thú vị. Cha tôi là giám đốc một bệnh viện tư nhân có
tiếng ở thành phố, việc làm của ông được cập nhật hàng ngày trên những
tờ báo số 1 về sức khoẻ ở Việt Nam, những lời khuyên và những cuộc phỏng
vấn trên báo đài về vị giáo sư nổi tiếng của nghành giải phẫu thẩm mỹ -
là cha tôi, luôn được dư luận chú ý. Việc tôi - con trai duy nhất của
ông, sau khi ra trường lại làm một bác sĩ quèn ở một bệnh viện tâm thần,
vào một vị trí mà chẳng ai muốn có, là điều sững sờ với báo giới và
nhiều người.

Khi tôi bước ra khỏi sân
bay, đặt chân về nước, với tấm bằng thạc sĩ y khoa, người ta kỳ vọng vào
tôi nhiều hơn thế.

Báo chí có vài giả
thuyết đặt ra, rằng đây là một con bài chính trị, khi cha tôi đang có ý
định tham gia bầu cử vào quốc hội khoá V. Việc tôi vào làm ở một bệnh
viện quèn, dành cho những người vô gia cư, đa số là bệnh nhân tâm thần,
là để lấy lòng người khác, để thiên hạ nhìn vào thêm kính nể cha tôi.


Nhưng thực ra họ đều lầm cả.
Cha tôi cực lực phản đối việc tôi nhận vị trí hiện tại
này. Mặc dù để giữ danh dự với người ngoài, ông vẫn thường xuyên ca ngợi
việc hy sinh tấm bằng thạc sĩ ở Mỹ để làm việc ở những nơi "bình dân"
này của tôi.

Cha con tôi từ nhau đã
được 1 năm rưỡi, đây hoàn toàn là việc tôi ko muốn, nhưng ông vẫn kiên
quyết muốn tôi thay đổi con đường mà mình đã chọn.

8 năm sống ở nước ngoài, những năm tháng xa gia đình và
trải qua thời trung học mệt mỏi với sự kỳ thị của bạn bè ở nơi xứ người,
đi kèm với biết bao kỳ vọng của gia tộc vào tôi.

Đã có những lúc tôi đứng trước sự lựa chọn cuộc đời, khi
một bên là gia đình và một bên là con đường đi ko rõ ràng nhưng của
riêng tôi mà tôi chưa hình dung nổi. Đi theo ngành y, nối nghiệp cha,
hay là dừng lại để quay về nước?

Tôi đã
từng căm ghét cái nghề nghiệp mà cha tôi định hướng cho tôi. Nhưng rồi,
những lần dấn thân đã làm tôi thêm yêu nó, lựa chọn và đi theo nó. Tôi
đã đi thực tập theo đoàn sinh viên đại học Y khoa tại Mỹ, đến những nơi
tăm tối nhất ở cái đất nước tự do này.

Từ
đó, tôi hiểu ra lý tưởng sống của mình, giúp đỡ những người khó khăn về
mặt tinh thần, để họ vượt qua bệnh tật.

Đó chính là lý do, tôi làm việc tại đây.
Và đó cũng chính là lý do, tôi ko thể về làm việc tại
bệnh viện của cha tôi được. Một bệnh viện với chi phí của mỗi bệnh nhân
phải trả cao ngất ngưởng, tất cả được tính dưới hình thức dịch vụ, hẳn
sẽ ko đón nhận những bệnh nhân tâm thần vô gia cư, vì kinh tế,, về chế
độ tài chính của bệnh viện ko cho phép làm điều đó.

Đã có quá nhiều bác sĩ giỏi ở bệnh viện của cha tôi. Còn ở
đây, nơi này, nơi tôi đang đứng, họ cần tôi hơn cha tôi.

Những bệnh nhân ở bệnh viện mà tôi làm việc, đa phần tôi
ko rõ hoàn cảnh của họ. Như tôi đã nói ở trên, họ đều là những người ko
rõ gốc gác, họ ngơ ngác và lang thang, trí não ko hoạt động bình
thường, một số thường xuyên lên cơn co giật, số còn lại luôn nói và có
những hành động kỳ quoặc ko ai hiểu nổi.

Cuộc sống của các y bác sĩ ở bệnh viện này khá khó khăn,
khó khăn như công việc mà họ đang làm vậy.

Trung bình một y tá phải chăm sóc gần chục bệnh nhân, từ
những người già mất trí, những bệnh nhân bị "điên" cho đến những đứa trẻ
bị thiểu năng trí tuệ nên cha mẹ vứ bỏ.

Thật cực chẳng đã.
Quay
trở lại với cô gái là bệnh nhân mới đến.

Thời gian đầu cô ta khá trầm lặng.
Tôi và các bác sĩ khác có những chuẩn đoán ban đầu rằng
cô ta có thể vừa trải qua một cú shock lớn, nên hiện đang trong trạng
thái mất trí tạm thời.

Chúng tôi để cô
ta ở một phòng cách ly. Mặc dù, ở bệnh viện này khá thiếu phòng bệnh.
Nhưng đây là một điều bắt buộc, vì chưa hiểu rõ đặc tính của bệnh, biết
đâu cô ta bị tự kỷ và có thể phát điên bất cứ lúc nào, bằng cách cào
cấu, cắn xé những bệnh nhân khác chẳng hạn.

Theo dõi gần 1 tháng liền, cô ta ko hề có biểu hiện nổi
loạn.

Mà trái lại lại trầm tĩnh đến
khác thường.

Mùa đông Hà nỘI, nơi chúng
tôi đang sống, ko quá lạnh lẽo như những ngày xa xứ tôi ở, ko có tuyết
rơi nhưng ở đây, gió cũng đủ làm cái lạnh lan toả đến run môi.

Vậy mà, cô gái này, chỉ mặc một cái áo duy nhất
của bệnh nhân, là áo sơ mi mỏng, chúng tôi khoác lên người cô ta thứ gì,
cô ta cũng đều bỏ ra.


V. Bệnh
viện tâm thần 2:


Tôi bị mất
trí trong một thời gian dài, sau cái đêm mưa gió thì tôi đã mất đi đứa
con ko rõ cha nó là ai đó.

Mọi việc xảy
ra trong thời gian ấy, tôi ko hề nhớ. Đó là sau này, tôi nghe vị bác sĩ
điều trị cho tôi kể lại.

Có chút đau
đớn khi nghe lại những điều này.

Lúc
tôi có ý thức trở lại, trời đang chuẩn bị sang xuân. Sắp tết, nhưng ko
khí ở trại tâm thần cũng ko có gì khác những ngày lạnh bình thường.


Tôi mơ hồ nhận ra mình đang ở trong một căn
phòng trống ko người.

Tôi vô cảm với
những mảnh tường xung quanh tôi.

Điều
đầu tiên tôi phản ứng là đòi y tá đưa cho tôi một tờ giấy và cái bút.


Hằng ngày, tôi viết, tôi vết rất nhiều trong
vô thức.

Tôi cũng ko còn nhớ những ý
niệm gì đã khiến tôi viết ra những điều ấy. Và đến bây giờ cũng ko thể
nhớ lúc ấy mình viết gì.

Chỉ khi các
bác sĩ đưa tôi những tờ giấy mà tôi viết, tuy còn ngỡ ngàng nhưng tôi
cũng bớt chút ngạc nhiên đi, khi bắt gặp nét chữ của mình đều đặn.


Có lẽ thời gian hạnh phúc nhất cuộc đời tôi,
là khi tôi ở trong trại tâm thần, ko còn nhớ gì cả, đồng nghĩa với việc
ko nhìn thấy những gã đàn ông Tây lông lá, đè ngửa tôi ra như một tín đồ
của chúng. Cũng ko phải nhìn thấy sự hăm doạ của Bảo Anh, Đồng thời
càng ko phải nghe thấy giọng cười giả tạo của Veronica. Không còn cả
những ngày ngơ ngác năm 10 tuổi, khi bị các cô các bác đẩy vào trại trẻ
mồ côi. Không còn sự hằn học của bản thân thiếu thốn, tai nạn của cha mẹ
trôi qua mắt tôi mệt mỏi, cũng ko còn.

Nói
chung thời gian ở đó, tôi ko còn có quá khứ buồn đau...

Những ngày về sau, cũng rất nhiều kỷ niệm.
Đó là những tháng năm. Hạnh phúc ngắn ngủi vô cùng.


VI. Những dòng chữ đầu tiên:


Vào một ngày đầu xuân, cô gái nhập viện
vào mùa đông kia bỗng nhiên nói những câu đầu tiên. Y tá vội vàng chạy
đến chỗ tôi thông báo.

- Cô ta nói gì?

- "Cho tôi giấy và bút", mặt ko biểu cảm, và
mắt ko nhìn.

Và chúng tôi đáp ứng những
gì cô ta nói.

Tôi nói y tá chỉ chuẩn
bị một chiếc bút chì mềm, chứ ko lấy bút bi. Những bệnh nhân tự kỷ thì
luôn có xu hướng làm đau mình và làm đau người khác, những bệnh nhân
trầm cảm lại rất dễ tự sát bất cứ lúc nào. Phải đề phòng.

Và những ngày sau đó, cô ta đều viết.
Rất đều đặn.
Điều ngạc
nhiên là, những gì cô ta viết, đều dường như đang miêu tả về tôi. Về cái
phần chìm nội tâm mà chỉ mình tôi mới hiểu được thôi. Tôi ngỡ ngàng.


Ví dụ như vào một buổi sáng cô ta viết: "Tôi thích mùa đông hơn mùa xuân. Nàng mạnh mẽ còn
mùa xuân ẩm ướt và nhão nhoét. Tôi ghét những ngày tết. Yêu chăn ấm. Ko
thích tuyết. Mùa đông, thích, nhưng ko được có tuyết. Thế mới vui!
"


Thật giống những gì tôi nghĩ quá đỗi, tôi
thích mùa đông và cực ghét mùa xuân, vì với tôi mùa đông có cái gì đó
như một người đàn ông mạnh mẽ, tôi muốn mình mạnh mẽ. Vào mùa đông, cảm
giác nằm trong chăn ấm với tôi là niềm đam mê bất tận, hơn cả đàn bà,
chăn ấm làm cho tôi thích hơn cả. Mặc dù thích mùa đông, nhưng những
ngày Cali tuyết rơi đều làm tôi khó chịu, tôi thích một mùa đông không
tuyết, như Hà Nội mà thôi. Trong suy nghĩ của tôi, mùa xuân thì quá ư bi
luỵ. Tôi ghét tết, ồn ào quá đỗi.

Nếu
chỉ là một lần trùng hợp những dòng nghĩ thôi, thì tôi sẽ ko coi đó là
điều lạ lẫm, nhưng rất nhiều dòng viết sau này đều rất giống với tôi,
lại như cô ta viết thế này: "Khăn len rất khó
chịu!"
vào đúng cái ngày tôi phàn nàn rất nhiều với mọi người
rằng, trời lạnh quá, nên tôi mới phải quàng khăn len, chứ tôi ghét cái
chất liệu len dạ, luôn ngứa ngáy và khó chịu.

Tôi bắt đầu cảm thấy băn khoăn lạ lùng, nếu tôi nói điều
này ra, nếu cha tôi biết, hẳn ông sẽ phát rồ lên và nói rằng, tôi sống
với bọn điên nên càng ngày càng trở nên điên loạn.

Bất giác, khi đó, tôi ngờ ngợ về một vấn đề tâm linh.

Như người ta nói là " thần giao cách cảm"
chăng?

Một nỗi sợ hãi đã bắt đầu nảy nở
trong tôi - một điềm báo về người con gái có đôi mắt rũ buồn, va những
dòng chữ chảy theo đời tôi, đầy linh tính ấy!

avatar

chipcoiga
(¯`°•:ღADMINღ:•°´¯)
(¯`°•:ღADMINღ:•°´¯)
Nhấn Vào Đây Để xem Thông Tin về thành viên này
 


Bài gửiTiêu đề: Re: Đôi mắt khóc Mon Jun 14 2010, 01:15
Phần 3 :

VII. Trung thu:

Trung thu năm đó, ở trại tâm
thần, bão rất to. Cơn bão tràn về một cách đột ngột, những nhân viêc,
bác sĩ, y tá cho đến bảo vệ ở đây đều rất hoảng hốt. Họ vội vã đưa bệnh
nhân về các phòng bệnh vào lúc 4h chiều - sớm hơn mọi ngày.

Một số người bị kích động khi nhìn
thấy mưa gió và cây đổ, gào rú ầm ĩ, được tiêm thuốc an thần để trấn
tĩnh, họ ngủ.

Khoảng
5h, trời mưa như trút, gió giật từng cơn, cây đổ nhiều hơn, và trời thì
đen kịt.

Tôi
trống trải trong căn phòng bệnh cách ly một mình, nhìn ra cửa sổ, trời
mưa nhiều. Tôi thấy mình chợt nhớ ra một cái gì đó, rất rõ ràng. Tôi gác
cây bút đang cầm trên tay, đặt xuống bàn, bước ra, đứng gần cửa sổ.

Một chị y tá vội vã chạy qua, bỗng
nhìn thấy tôi, chị ngạc nhiên dừng lại, cười rất hiền.

- Nào, đứng vào trong kia đi không
nước hắt vào người sẽ ốm.

Tôi nhìn chị và nhắc lại y hệt câu nói đó. Tôi nhớ là tôi đã
nhắc lại như vậy, y như vậy.

Chị cười, có lẽ chị đã quá quen rồi, cái kiểu nhại lại của
những bệnh nhân ở trại, khi bác sĩ và y tá nói điều gì đó với họ…Có một
vài tiếng gọi ý ới, chị quay lại cửa sổ, cười với tôi rất hiền, rồi chị
nói:

- Chúc mừng
trung thu nhé, em nghe lời chị đứng dịch vào trong đi, đêm nay, chắc ko
có trăng rồi, chỉ toàn mưa bão thôi.

Từ “trung thu” chạy qua não tôi như một
luồng điện xẹt, đốt cháy tâm gan và xuyên thấu vào óc tôi đau buốt.
Trung thu năm tôi 10 tuổi, cũng chính là ngày bố mẹ tôi bị

tai nạn qua đời. Mọi ký ức tràn về
dồn dập như từng nhát búa thép.

Đầu tôi như nổ tung khi phải nhớ lại tất cả quãng thời gian đã
qua ấy.

Hôm đó
cũng chính là ngày tôi nhận thức được mình sau hơn nửa năm mất trí ở
trại tâm thần.

Chính
thời điểm ấy, tôi biết, tôi đã biết, mình là ai.

Một lúc sau, toàn bộ căn phòng xung quanh
tôi ko còn ánh điện, tất cả chỉ là một màn đêm đen kịt, tối xì.

Đường dây điện bị đứt, cột điện bị
đổ.

Tình trạng đó
diễn ra thật tồi tệ, những tiếng la hét vang vọng đến tận gian phòng cô
quạnh quanh tôi.

Màn
đêm đã đến và lấy đi nhiều thứ, không chỉ lấy đi của tôi những tháng
ngày vô thức mà còn lấy đi mạng sống của một số người nơi đây.

Chị y tá chạy qua phòng tôi lúc đó,
đã bị cột điện đổ vào người và mất mạng, chị chạy ra để cứu một bệnh
nhân đang hoảng loạn trong mưa.

Nhiều ngày sau, người ta vẫn nhắc mãi về câu chuyện này, với
rất nhiều nước mắt, sự xót thương và lòng kính trọng.

Bản thân tôi, một bệnh nhân đã hồi tỉnh.
Nhưng tôi lặng thinh với mọi thứ xung quanh mình. Tôi ước gì mình lại
được vô tri như ngày xưa đấy. Một tuần sau, tôi ko hề ăn uống, và một
tháng tiếp theo, ko đụng chạm gì đến cây bút và tờ giấy mà người ta mang
đến cho tôi.


VIII. Tự truyện người điên 1:
Trung thu năm ấy thật là một ngày kinh
hoàng. Có lẽ cuộc đời tôi sẽ ko bao giờ quên cái ngày hôm đó. Ngày đã
cướp đi những đồng nghiệp gắn bó với tôi hơn một năm trời làm việc tại
đây. Tất cả chúng tôi đều khóc, nỗi buồn dăng bám lên mọi căn phòng nơi
đây nhiều ngày. Các bệnh nhân dường như cũng hiểu được nỗi đau của chúng
tôi, họ ko còn ồn ào như ngày thường nữa. Không khí trở nên trầm mặc
hơn.

Dù gì thì
cũng đã có những con người ra đi, dù chẳng ai muốn mọi điều xảy ra như
thế. Khi bạn trải qua một vài nỗi đau, những nỗi đau đến mà lòng bạn
chưa hề chuẩn bị, sự sợ hãi sẽ xâm lấn bạn, nó lún sâu vào tận đáy sâu
xương tuỷ, làm bạn đau đớn vô cùng.

Hơn nữa, tôi chưa từng trải qua mất mát
nào, nên việc mất đi những người bạn này, càng làm tôi như đứa trẻ
lần đầu tiên biết thế nào là một vết xước sâu, chỉ biết gào khóc thật
lâu mà ko sao tự mình cầm máu.

Nhưng dù như thế nào đi chăng nữa, người
ta vẫn phải sống có phải ko, chàng trai yếu đuối? Tôi đã từng tự nhìn
vào gương và cười, rồi nói với mình như vậy.

Tôi ngồi vào phòng làm việc, theo thói
quen, tôi hỏi những cộng sự của mình, về những tờ giấy của nữ bệnh nhân
trẻ tuổi kia, người có mối liên hệ "tâm linh" với tôi - có lẽ!

Nhưng nhiều ngày trôi qua, cô ấy ko
hề mảy may cầm bút, thậm chí phải cố gắng lắm, các y tá mới có thể cho
cô ấy ăn và uống một chút thuốc định kỳ.

Điều này làm tôi vô cùng lo lắng, thực sự
chúng tôi chưa tìm ra căn nguyên của bệnh mà cô ấy mắc phải, nó là một
dạng bệnh tâm thần, một chứng tự kỷ? mộ dạng trầm cảm?

Sau đó một tháng, cô ấy bắt đầu
viết lại, nhưng vẫn ko nói gì, vấn đến là cô ấy ko viết từng câu đơn lẻ
như trước, mà viết một cách có ý thức hơn, viết nhiều, như là viết văn
vậy.

Tôi vào phòng
bệnh thăm cô ấy mấy lần và cố gắng bắt chuyện khi cô ấy đang viết,
nhưng mọi việc ko mấy khả quan, cô ấy ko màng và cũng chẳng thiết tha gì
với sự xuất hiện của tôi, vẫn cứ liên tục làm cái công việc của mình,
ko quan tâm đến bất kỳ ai cả.

Tôi và các bác sĩ khác quyết định, gom những tờ giấy cô ấy
viết hàng ngày, sắp xếp theo thứ tự thời gian, ngày này nối tiếp ngày
kia. Bên cạnh đó, ngoài việc ăn uống, chúng tôi ngừng việc cho cô ấy sự
dụng các loại thuốc bổ trợ thần kinh. Mọi người thay phiên nhau, canh
chừng và thu lại từng hành động của bệnh nhân kỳ lạ này.

Hai tháng tiếp theo trôi qua, những
gì chúng tôi có là một người con gái "viết", cùng tập bản thảo tiểu
thuyết dài gần 300 trang.

Ở trang thứ 300, có một dòng chữ: "Liệu đã kết thúc chưa? - "Tự
truyện người điên."
- Người điên kể chuyện. "

IX. Tự truyện người điên 2:
Nhiều ngày qua đi lặng lẽ, tôi ngồi
im lìm để cảm nhận gió lọt qua khe cửa, quấn vào thân thể qua làn áo
mong manh. Tôi ko sợ hãi, tôi ko cảm giác, tôi có ý thức, tôi có nhận
thức, tôi có quá khứ, nhưng tôi ko muốn nhấc mình dậy.

Nếu cứ ngồi im, rồi tôi sẽ chết đi?

Liệu đứng dậy,
tôi có khả năng làm mình sống tiếp?

Người ta vẫn cứ đem giấy và bút đến cho
tôi hàng ngày, nhưng tôi ko đụng đến.

Tôi nhận ra sự xuất hiện của các bác sĩ và
y tá quan sát tôi qua song sắt cửa sổ.

Một ngày, tôi nhận ra tôi phải làm một
điều gì đó, những dòng chữ nhảy nhót quanh đầu tôi, như một trò nghịch
gió, chúng đến và đi ào ạt, ào ạt, làm tôi ngạt thở.

Tôi quyết định cầm lại bút, và vứt hết
chúng ra. Trước đây, khi còn ở trại trẻ mồ côi, lúc tôi đi học, tôi hoàn
toàn rất mờ nhạt, môn văn cũng làng nhàng, ko hề có một năng khiếu nào
nổi bật cả. Khi tôi lớn lên, đi theo Veronica, hiến thân xác đàn bà, tôi
cũng chỉ nghĩ, cái duy nhất tôi có, là một đôi chân thật dài, cái eo
tật nhỏ...Thế thôi! Và tôi, chính tôi cũng chưa từng nghĩ là tôi sẽ viết
lên một tác phẩm văn học nào ra hồn, dù chỉ trong ý nghĩ, cũng chưa
từng chạm tới suy nghĩ này.

Thế mà, ở đây, trong không gian tù túng đầy hạnh phúc những
ngày tháng vô tri.

Tôi
đã!

Tôi đã!
Tôi đã viết như là đang vứt chữ,
những câu chuyện trong sự tưởng tượng của tôi, về thế giới bên ngoài
song sắt cửa phòng tôi, những câu chuyện mà tôi chưa từng nghe, cũng
chưa thể nhìn, chỉ là trong tưởng tượng. Khi viết câu chuyện đó, tôi ko
ngờ rằng nó đã trở thành bước ngoặt lớn nhất của cuộc đời tôi sau này,
và thay đổi toàn bộ tương lai tôi. Một trang giấy mới, viết một cuộc đời
mới, về tôi, rất khác.

Nhân vật chính trong truỵên của tôi là một bóng ma, một đứa trẻ
khi chưa kịp sinh ra đã chẳng may phải chết, một đứa bé gái trần
truồng, trở thành bóng ma trong bệnh viện tâm thần, nó cứ lướt đi lướt
đi qua từng ô cửa và lặng lẽ kể lại câu chuyện thường ngày diễn ra ở nơi
đây.

Tôi nghĩ
rằng, khi viết những điều đó, khi dựng lên những nhân vật ấy, tôi đang
nghĩ tới đứa con của mình, đứa con đã mất của tôi, từ ngày ý thức trở
lại, những ý niệm về đứa con luôn làm tôi đau xót. Và cũng ko hiểu sao,
tôi luôn nghĩ, chắc hẳn nó là một bé gái... rất xinh.

Tôi viết xong câu chuyện của mình vào một
ngày đầu tháng 12 rất lạnh. Khi đã sang tới trang giấy thứ 300. Tôi
lặng lẽ viết lại một dòng nhắn, và đặt một dấu chấm lặng lẽ cuối cùng,
với cái tên "Tự truyện người điên!".

Tôi đứng dậy, ngày mai, tôi sẽ mở cánh cửa
này, và bước ra ngoài, hoà vào đây, dòng người điên đua nhau cuồng
loạn. Họ điên. Nhưng họ tỉnh. Như tôi điên. Nhưng tôi tỉnh. Hơn rất
nhiều người. Trại tâm thần. Vực dậy nỗi lòng tôi.
PHẦN 4 :

10.
Xuất bản:
Tôi được biết rằng các bé gái
thường rất thích chơi búp bê. Khi tôi còn nhỏ, bọn con trai còn niềm đam
mê súng ống, còn con gái thích mân mê búp bê với rất nhiều kiểu áo xống
cầu kỳ. Hồi đó, tôi nghĩ, bọn con gái quả thật rất vô vị, khi chúng cảm
thấy thích thú với việc làm mẹ của những thứ đồ chơi bằng nhựa, cho búp
bê ăn, cho búp bê ngủ, mặc quần áo cho búp bê...v.v
Tôi có một đứa
cháu gái, nó mới đi học mẫu giáo lớn thôi, rất xinh xắn, nó là con của
ông anh họ tôi. Mỗi lần tôi đến chơi với nó, hỏi nó thích gì, nó đều nói
nó thích búp bê, cho dù đám búp bê của nó đã quá nhiều rồi.
Cô gái
và cuốn tiểu thuyết, cô ta như búp bê. Một con người với sự hiện diện
bất ngờ, mang đến không khí vô tri trải dài căn phòng nhỏ.
Có đó
những tiếng thở bước đi, những sinh hoạt thương ngày trôi đi lầm lũi
lắm.
Có đấy, mắt nhắm, mắt mở, nhưng đôi mắt ấy thờ ơ, như búp bê
vậy, vô hồn.
Tôi ko phải là một đứa bé gái, thích ôm ấp món đồ chơi
của mình. Nhưng ở đây, tôi lại có một bệnh nhân, có cuộc sống búp bê mà
tôi ko thể ko chăm sóc.
Tập truyện dài 300 trang của cô ấy, được
tất cả chúng tôi, những bác sĩ y tá ở đây truyền tay nhau để đọc trong
nhiều ngày.
Nó thực sự rất cuốn hút.
Hẳn là, người viết ra câu
chuyện này, con búp bê ngồi trong căn phòng trống mênh mông kia, ko thể
là một người mất trí, chỉ là, cô ta đang gói mình lại, vo tròn tâm hồn
như một gói giấy bỏ đi, ko cho chúng tôi chạm vào nó, dù là nhẹ nhất.
Một đồng nghiệp của tôi, nói với giám đốc bệnh viện về ý tưởng xuất bản
cuốn "tự truyện người điên". Mọi người đều rất muốn tác phẩm này của cô
gái kia được nhiều người biết đến, để họ hiểu được cuộc sống trong trại
chúng tôi như thế nào, một sự đồng cảm đối với những con người ko may
nơi đây.
Giám đốc bệnh viện tất nhiên là mảy may ko một lời từ
chối, ông còn nói sẽ tìm một nhà xuất bản để gửi bản thảo đi.

Nhưng...
Ông cũng ko khỏi chần chừ với suy nghĩ, tác giả của cuốn
sách này, có đồng ý phát tán nó đi hay ko?
Một ngày nọ, các bác sĩ
khác nói tôi nên nói chuyện với cô ta. vì tôi là người điều trị trực
tiếp bệnh nhân này trong suốt nhiều tháng vừa qua.
Tôi bước vào cái
không gian ấy. Cô ta ko đứng dậy, cũng ko quay mặt nhìn, cuộc đối thoại
đầu tiên diễn ra trong im lặng:
- Tôi biết rằng cô ko mất trí. Tôi
cũng ko hiểu cô đang nghĩ gì, nhưng tôi tin là cô có lý do để im lặng.
Nhưng có nên im lặng nữa ko để phải làm một bệnh nhân như thế này?

Tôi hỏi, ngừng lại một quãng chờ cô ấy trả lời, nhưng câu trả lời tôi
nhận được, chỉ là một khoảng trống lạnh đến run người. Tôi đành nói
tiếp:
- Có lẽ bây giờ, chúng tôi sẽ dừng mọi phương pháp điều trị
với cô, vì cô chẳng có bệnh gì cả. Chúng tôi ko biết cô là ai, cô từ đâu
đến, nhưng câu chuyện của cô viết rất hay. Chúng tôi có thể, gửi một
nhà xuất bản, để nó được nhiều người biết đến hơn?
Cô ta ko nói gì,
tiếp tục lại là ko nói gì....
- Nếu cô ko muốn nói, cô đồng ý, chỉ
cần cô gật đầu thôi, được chứ?

11. Đổi thay:


Như
một làn gió lọt vào không khí một mình tôi, anh ta ngồi đó và anh nói,
nói ít nhưng nhìn tôi thì nhiều.

Lúc đó, tôi ko viết, ko
nghĩ, cũng chẳng làm gì, càng ko quay lại quan sát hay nói chuyện với
anh ta.

Tôi mệt mỏi, người ta nói, cứ nói, tôi nghe,
vẫn nghe. Nhưng chẳng ai, chẳng kẻ nào có thể bắt tôi phải nói thêm gì
nữa.

Anh ta nói rằng muốn xuất bản nó, cuốn tự
truyện ấy… Ừ… xuất bản, thì là như thế nào nhỉ? Tôi cũng ko biết, chỉ
biết rằng rất khác.

Tôi ko nhìn, tôi ko thích nhìn đàn
ông, tôi chưa bao giờ có nhận định đúng đắn về một con người thông qua
ánh mắt mình.

Mắt tôi, ko tinh tường. Cảm nhận tôi, ko sáng
rõ.

Tôi gật đầu, khi nghe tiếng bước chân anh ta
đứng dậy.

Thật nhiệt tình quá – cái giọng nói này.

12. Nước mắt chảy dài, trên má người con trai:
Bạn
có bao giờ có thói quen quan sát chưa? Đã bao giờ cảm thấy cái điều mà
bạn quan sát thường xuyên, bạn nhìn thấy hàng ngày bằng một sự chú tâm
cao độ, rồi… bạn sẽ gắn bó với nó, dù ít dù nhiều, sẽ gắn bó. Tôi chắc
chắn!

Cuốn tự truyện của cô gái lạ phát hành tạo
nên một làn sóng, khi cái nhìn về cuộc sống khắc hoạ qua con mắt trẻ thơ
– nhân vật người kể chuyện trong cuốn tự truyện này, đã khiến rất nhiều
người đọc cảm thấy shock. Trong cuốn sách được in ra, người ta có đề
tên và địa chỉ của bệnh viện chúng tôi. Với một vài lời tâm sự cũng như
cảm nhận của các bác sĩ điều trị cho cô ấy.

Bố tôi cầm
cuốn tự truyện, ông cau mày, ném cho mẹ tôi một cái nhìn thép. Mẹ kể lại
với tôi như vậy. Bố ko thích tôi xuất hiện với tư cách ca ngợi những kẻ
điên khùng...

Luôn sống trong rất nhiều kìm kẹp, ngay cả
khi nghĩ mình đã đủ dũng khí để bật tung ra, tôi vẫn ko khỏi suy nghĩ
về sự khống chế và áp đặt của người cha đối với mình.

Ông
luôn có ảnh hưởng đến tôi.

Bởi ngày bé, tôi đã quan
sát ông quá nhiều, nghiễm nhiên, một thời gian dài của tuổi thơ, tôi
muốn mình được như ông. Một cảm giác ngưỡng mộ dài, ko dứt.

Tôi
lại lặp lại sự quan sát như nuốt chửng đối tượng này, với cô gái bệnh
nhân lạ lùng của tôi. Như thế, cô ta là một cái gì đó, gắn bó với tôi
sâu nặng lắm. Bây giờ và sau này cũng thế.

Việc cuốn tự
truyện được phát hành, kéo theo báo chí và rất nhiều luồng dư luận.
Nhận xét của giới chuyên môn, chê nhiều hơn khen nhưng như thế càng làm
dân tình thêm chú ý. Họ,một vài nhóm người, cố gắng tìm cách moi móc và
khai thác thông tin về tác giả. Đôi khi họ dùng những thủ đoạn. Có lần,
có kẻ đã lọt vào trong bệnh viện, vào phòng và đưa hàng loạt câu hỏi với
cô ấy – như một sự gượng ép. Vì thế, dường như nhiệm vụ của tôi lúc ấy,
đã ko đơn thuần là chữa trị mà còn là bảo vệ người con gái này. Người
con gái ấy, sau này, đã làm tôi lần đầu tiên phải khóc.


13. Thoát ra:
Cuộc sống của tôi đã thay đổi quá
nhiều rồi. Tôi phải bước ra ngoài và thay đổi thôi. Tiềm thức thúc giục
tôi như vậy. Đứng lên, bước đi để tự bảo vệ mình. Vì tôi biết, có
người… đang bảo vệ tôi.

Lần đầu tiên tôi có cảm giác muốn
nói chuyện. Khi đó, tôi đã nói chuyện với anh ấy. Bác sĩ của tôi.

Dần
dần, tôi ko còn phải ở trong căn phòng khoá riêng biệt nữa.

Tôi
hoà mình vào trong những nỗi lo của trại.

Cái chính là
hiện tại của tôi. Khi cuốn tự truyện phát hành tôi đã gây nên quá nhiều
phiền toái cho mọi người.

Những độc giả, phải nói là những
độc giả của tôi. Họ yêu thích cuốn tự truyện. Nhưng họ đã ko chỉ dừng
lại ở yêu thích, họ muốn có nhiều hơn, họ muốn biết nhiều hơn.

Sau
khi được ra ngoài, hoà mình vào không khí ở đây như một y tá vậy. Mọi
người cũng rất tò mò về tôi.

Và tôi đã kể lại một câu
chuyện dối trá dài, về một đứa con gái đáng thương, nên có một thời gian
mất trí như vậy.

Tôi đã giải thích với họ rằng tôi
ko còn nhớ gì hết, chỉ có thể nhớ đến khi 10 tuổi, tôi đã mất cha mẹ
thôi.

Mọi người tin tôi, anh ấy tin tôi.
Anh
ấy nói, quá khứ có thể rất buồn và rất đắng, nhưng người ta ko thể xoá
nó như một mảng trắng trống rỗng được.

-Em biết
đấy, em đã từng bị sảy thai, tất cả chúng ta, đều biết chuyện đó thật
buồn, nhưng em cần tìm lại, quãng thời gian buồn đau mà em đã quên, để
biết lý do vì sao điều ấy xảy ra. Em hiểu chứ?

Tôi đã nói
dối, rằng tôi ko có hình dung gì về đứa trẻ cả. Tất cả những gì tôi viết
trong cuốn truyện của mình, chỉ toàn là do tôi tưởng tượng ra mà thôi.
Thật thế!

Hàng ngày, ngoài việc giúp đỡ các y tá ở đây
làm việc, tôi có 2 tiếng trị liệu cùng với anh ấy – bác sĩ của tôi. Anh
ấy dùng một liệu pháp tâm lý, để giúp tôi hồi phục trí nhớ của mình, anh
ấy nghĩ như vậy.

Còn tôi, thì không, tôi hợp tác,
nhưng thực ra là bất hợp tác vì, vốn dĩ, tôi đã…. Ko hề quên gì cả.

Chỉ
là, tôi ko muốn nhớ và ko muốn ai biết… thế thôi. Tôi hài lòng với cuộc
sống như thế này, ko có quá khứ, hoàn toàn ko có.

Quãng thời
gian dài ở bên nhau, cùng nhau làm việc và gắn bó, chăm sóc cho tôi, tôi
cảm giác tôi và anh đã nảy sinh một thứ gì đó… Ko rõ ràng…


14.
Quán bar cuối đường:

Mọi chuyện có lẽ đã diễn ra trôi
chảy nếu ko có cha tôi. Tôi biết nói ra điều ấy thì thật là bất hiếu quá
chừng…

Nhưng….
Phần
5

14. Quán bar cuối đường (tiếp):
Vào
một buổi sáng, khi tôi đang tiếp tục những công việc thường ngày của
mình tại bệnh viện. Cha tôi gọi điện thoại cho tôi. Đây là một điều kỳ
quoặc và lạ lùng. Nó báo cho tôi một điềm gở, một chuyện ko hay sắp xảy
ra ở đấy, với tôi và cha mình.

Đã từ rất lâu rồi cha tôi
ko hề gọi điện thoại cho tôi, hay nói đúng hơn là ngay cả khi chúng tôi
còn hoà thuận, mỗi lần có công việc gì, ông đều nói mẹ hoặc người làm
gọi chứ ko trực tiếp nói chuyện đt với tôi bao giờ. Đây là lần thứ 2 ông
làm điều đó. Lần đầu tiên là khi tôi về nước với quyết định vào làm
việc ở bệnh viện tâm thần. ngay khi biết tin đó, ông phát điên và gọi
điện thoại mắng tôi xối xả.

Nhưng lần này ông điềm đạm
hơn. Ông gọi tôi về nhà.

Điều này quả là quá lạ lùng.
Đã
lâu rồi tôi ko về thăm nhà, mẹ tôi cũng khuyên tôi ko nên về để làm cha
khó chịu. Mối quan hệ giữa cha và mẹ kể từ ngày tôi bỏ ra ở riêng đã trở
nên căng thẳng. Vốn là một người đàn bà nhẫn nhịn và chịu đựng, một phụ
nữ học thức của một nền giáo dục trưyền thống, mẹ tôi đúng là một người
đàn bà dành cho gia đình. Bà rất chuẩn mực. Bà là người đứng sau mọi
thành công của cha tôi. Trong sự im lặng đến nhẫn nhục, bà vẫn ko bao
giờ than trách một điều gì. Bà tốt nghiệp trường y khoa, là một sinh
viên ưu tú nhưng lại chịu kiếp xuất giá tòng phu, từ bỏ mọi đam mê một
thời bà từng ao ước có, dồn tất cả cho cha tôi.

Tôi thương
mẹ tôi vô cùng, thương bằng trái tim của một người đàn ông miền Bắc, yêu
mẹ hơn tất thảy mọi thứ trên đời.

Trong việc
tôi quyết định tương lai mình, ko như cha, mẹ ko bao giờ phản đối tôi
cả. Để rồi bà trở thành nơi hứng chịu sự cuồng nộ của cha khi tôi ra đi.

Tôi
về nhà, mẹ ko có ở nhà, bà đã đi đâu đó, chị giúp việc ra mở cửa cho
tôi, cúi chào một cách ngoan ngoãn như đám mèo, đã lâu rồi tôi ko có cảm
giác ai đó phục dịch mình yếu ớt đến tức cười như vậy. Cha tôi ngồi
trong nhà, trông ông có vẻ rất giận dữ.

Tôi ngồi
xuống, ông ném cho tôi một cái nhìn khinh mỉa, cầm ly trà, chậm rãi,
bằng giọng nói sắc bén như lưỡi dao của một nhà giải phẫu đầy quyền uy,
ông nói:

- Câu chuyện với con bé điên ở cái xó xỉnh mà
anh đang làm việc đến đâu rồi?

Và ko để cho tôi nói, ông
đứng dậy, bước vào phòng làm việc, lôi ra một tập phong bì màu nâu dán
kín:

- Anh đọc đi, tôi nghe nói, ở cái xó đấy, anh
và nó đang làm những trò bậy bạ và ngu xuẩn. Anh vào đó làm, đã khiến
tôi nhục nhã chưa đủ hay sao mà lại còn gian díu với loại con gái ko rõ
lai lịch nguồn gốc? Lại còn bày đặt viết lách xuất bản, cái bệnh viện
điên của anh đang chứa chấp lũ bẩn mọi tận cùng của xã hội, để tung hô
mọi thứ ghê tởm lên thành giá trị nhân văn cao cả.

Tôi im
lặng, dù tôi ko biết chuyện gì đang xảy ra, và người cha đáng kính của
tôi đang cố ám chỉ điều gì. Nhưng tôi biết rằng, những gì ông nói, dù
đúng dù sai, tôi cũng ko thể cãi lại con người quá đỗi bảo thủ này.

Tôi
đứng dậy, cầm tập phong bì mà cha tôi vừa ném xuống trước mặt tôi, rồi
cúi chào ông, tôi bước ra ngoài, ko hề ngoái lại.

Tôi nghe
thấy tiếng cốc vỡ, hình như cha tôi đã ném vỡ ly trà. Ông bực tức hét
lên: "Khốn kiếp!"

Chắc hẳn, ông đang rất giận dữ.

tôi

Vì thái độ của tôi.
Tôi về bệnh viện, vào phòng
làm việc và lặng lẽ xem hết đống tài liệu trong chiếc phong bì lớn màu
nâu. Nước mắt tôi chảy, lòng tôi đau và rất đỗi buồn rầu.

Tôi
ngay tức khắc ko thể phản ứng gì nhiều cả. Tôi chỉ biết rằng có cái gì
đó ko chỉ là cứa qua da, mà còn xuyên vào tim tôi nữa. Tôi ước mình là
búp bê, để ko biết đau đớn là gì bây giờ nữa.

James- một
anh bạn gốc Việt của tôi, từ New York trở về, anh ta gọi điện thoại cho
tôi, bằng một giọng điệu hồ hởi, anh ta rủ tôi tới một quán bar cuối
đường Nguyễn Xí.

Ở đó, chúng tôi đã uống khá nhiều.
Tôi cố gắng uống và nói chuyện thật nhiều để quên đi những gì mà mình
ko muốn nhớ.

Hơi men say và những âm thanh chát chúa, đã
khiến tôi ko còn để ý đến mọi thứ xung quanh mình.

15. Quán
bar cuối đường 2:

Ngày hôm đó, tôi ko hiểu sao trời
mưa nhiều thế, anh ấy về và đi thẳng vào phòng làm việc, ko hề nghe thấy
tiếng chào của tôi. Buổi chiều, anh ấy quên lịch hẹn điều trị với tôi.
Khi bước ra khỏi phòng khuôn mặt anh sắc lạnh, mắt anh dường như ko còn
nhìn về phía tôi như xưa nữa. Đôi mắt đỏ au như là vừa khóc mới đây tôi,
đôi mắt anh nói với tôi rằng anh có chuyện. Buổi tối, anh ko ăn cơm ở
nhà ăn bệnh viện cùng với mọi người. Anh bỏ đi và anh ko nói. Thế giới
của tôi trở nên tươi sáng hơn từ ngày tôi gặp anh, khi tôi đã ko còn là
đứa con gái của bức tường mất trí, bao bọc tôi tránh xa khỏi những tiếng
nói rèm pha, đám báo chí và sự dò la của những người xa lạ, chỉ có anh.
Đã từ bao giờ, mọi thay đổi của anh đều ảnh hưởng đến tôi rất mạnh. Tôi
quan sát anh bằng một sự chăm lo thẩm thấu. Tình cảm tôi dành cho anh,
đó là một moíi giao kết tâm hồn. Tôi ko khỏi bồn chồn khi nhìn anh chợt
khác

Tôi nhìn anh mà anh ko biết tôi đang nhìn,
chỉ lặng lẽ mặc thêm chiếc áo khoác ngoài và bước lên xe đi mất.

Tôi
tất bật và vội vã đi theo.

Tôi ko hiểu sao mình làm như thế,
như thể có gì đó đang hút tôi theo anh.

Khi chiếc
taxi của anh dừng lại ở một quán bar cuối đường Nguyễn Xí, tôi gửi chiếc
xe máy mà tôi mượn của chị Hải Trâm - một y tá tại bệnh viện, vào gần
nhà sách. Đi theo anh vào quán bar, nhưng những người bảo vệ của anh ko
cho tôi vào.

Quán bar có cái tên Yager thật lạ
lùng, lọt thỏm tận cuối ngõ, ko bảng hiệu cũng chẳng nhiều đèn nhấp
nháy, chỉ một tấm biển nhỏ đề tên tuyềnh toàng, và đa số những người vào
đây đều là nam giới.

Tôi vòng qua cửa sau của quán ở mé
ngõ bên phải. Cuối cùng, tôi cũng đã vào được bên trong.

Thế
giới bên trong quán khác xa với vẻ đơn giản bên ngoài. Nó màu mè và ồn
ã. Một vài "cặp" ôm hôn nhau. Có 2 người đàn ông đang đè nhau ra ghế và
"chơi" một trò gì đó. Thật không quá khó khăn để nhận ra vì sao bảo vệ
ko cho tôi bước vào.

Đây là quán bar dành cho những
người đồng tính nam.

Tôi ngỡ ngàng: Hoá ra anh là dân
đồng tính!

16. Những gì trong phong bì?
Trong
cái men rượu nồng nặc, tâm trí tôi chao đảo bởi những hồ sơ tài liệu
trong phong bì mà cha tôi đã rày công thuê người tìm hiểu....Tại sao lại
lộ liễu và trơ tráo đến vậy?

Thông điệp:

****************Hãy cùng chia sẻ với bạn bè bằng cách ****************

Copy đường Link dưới đây gửi đến nick yahoo bạn bè!

Đôi mắt khócXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
(¯`°•:ღDIỄN ĐÀN TEEN TRIỆU PHONGღ:•°´¯) :: 

(¯`°•:ღ•°¤°Truyện - Thơ - Thư Tình - Đố vui°¤°•ღ:•°´¯)

 :: 

Truyện tranh - Đọc truyện

-
Sử dụng giờ GMT +7

 
 
Copyright © 2007 - 2009, 4rumtp.tk . All rights reserved.
Founded by Út TP [kauut90]
Liên hệ: kauut90. Email: kauut90@gmail.com
Designed by kauut90. Developed by Triệu Phong Members.
Powered by: vBulletin Version 3.8.3 Lisenced
Copyright ©2000 - 2009, Jelsoft Enterprises Ltd.
Đối tác: unknow
Liên hệ quảng cáo:Út pờ rồ | Tel: No | Email: kauut90@gmail.com
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Have a free blog with Sosblogs