Kho avarta đẹpKute girls | Kool BoyzNhạc tổng hợpThời Trang | Fashion
Truyện tranh | Đọc truyệnPhim | Truyền HìnhTâm sự Tình YêuLàm quen | kết bạnVideo “Độc”


Diễn Đàn Teen Triệu Phong


Cô Dâu Bỏ TrốnXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Tác giả
Bình chọn cho bài viết:

avatar

chipcoiga
(¯`°•:ღADMINღ:•°´¯)
(¯`°•:ღADMINღ:•°´¯)
Nhấn Vào Đây Để xem Thông Tin về thành viên này
 


Bài gửiTiêu đề: Cô Dâu Bỏ Trốn Mon Jun 14 2010, 00:53
Hôm nay nó lại về muộn vì nó mải chơi ở nhà con bạn, mà
nó cũng không muốn về nhà, vì bố mẹ nó xấp này lạ lắm, cứ nhìn nó như
thể là họ cần nói cái gì đó với nó, hay muốn nó làm một cái gì đó, nó
cảm thấy sợ, nên nó luôn lảng tránh bằng cách, bố mẹ nó mà ở nhà thì nó
ra đường, còn bố mẹ nó ra đường, nó ở nhà.

Trời cũng đã tối rồi, mà nó lại quên không đem theo chìa khóa cổng, nó
chán quá kiểu này thì đành chèo vào nhà vậy, chứ còn cách nào khác đâu,
nếu gọi cho bố mẹ nó ra mở cổng có khi lại bị ăn mắng và nghe bố mẹ ca
nữa thì sao, thôi thì tự lo lấy thân.

Nó vứt cái cặp vào trước, rồi trèo luôn vào, cái cổng màu xanh nhà nó,
tuy có cao thật nhưng mà với nó thì chả là gì cả, vì nó trèo suốt như
thế này mà.

Nhảy đánh bộp một cái xuống đất, nó rón rén đi vào nhà, nó chỉ mong là
bố mẹ nó đã ngủ rồi, nếu bố mẹ nó mà bắt gặp nó trong tình trạng này thì
khổ lắm.

Cả nhà nó tối om, chỉ có cái đèn ngủ mù mờ là vẫn còn sáng, nó dò từng
bước đi lên lầu, nó muốn về phòng của nó thật nhanh, nếu muốn về phòng
của mình nó phải đi qua cửa phòng của bố mẹ nó, nó nghe bố mẹ nó đang
nói gì đó, tò mò, nó áp tai vào cửa nó nghe xem bố mẹ nó đang nói gì.

Tiếng của mẹ nó:

_Anh nghĩ mình nên nói cho con Vân nó biết hay không…??

Tiếng của bố nó:

_Anh thấy là mình nên nói đi thì hơn, mình mà dấu nó thì cũng không hay
lắm vì sớm muộn gì nó cũng biết..!!

Bà Nhung hỏi:

_Nhưng mà em sợ, con Vân nó sẽ phản đối chuyện này…!!!

Ông Chung trấn an vợ:

_Em đừng nên lo quá, nó sẽ hiểu tấm lòng của vợ chồng mình mà, mình cũng
chỉ muốn tốt cho nó thôi..!!!

Bà Nhung nói:

_Cuộc hôn nhân này xem ra không ổn lắm vì anh ta không thích đàn bà và
không muốn kết hôn, chỉ có gia đình anh ta là thích thôi…!!!

Vân nghe vậy thì run rẩy sợ hãi, vậy là nó bị bố mẹ nó đem gả bán cho
người ta, thảo nào mà thái độ của bố mẹ nó lại lạ lùng như vậy, nó cố
đứng vững để nghe tiếp.

Ông Chung thở dài nói:

_Đây cũng là vì hôn ước từ nhỏ do hai bên gia đình sắp đặt anh đâu có
quyền quyết định đâu, ông nội của con bé ép anh quá làm cho anh phải
đồng ý chuyện này…!!!

Bà Nhung sụt sịt nói:

_Em cũng mong là nó hiểu cho mình, gả nó đi khi nó còn trẻ thế này em
cũng đau lòng lắm, nhưng bố dọa sẽ tự tử chết, nên thôi đành anh ạ…!!!

Hai người cùng thở dài và không nói gì nữa cả..
Nó cố bước về phòng, trong lòng nó lúc này trống rỗng, nó
không còn nghĩ ra được cái gì nữa cả, nước mắt nó rơi ra, xem ra bố mẹ
nó đã quyết định chuyện của nó cả rồi, và ông nó đã ép bố mẹ nó gả nó
đi.

Nó gồng mình nên nó nghĩ, mình không thể làm quân cờ cho họ được, mình
là ai nào, làm sao mình chịu đựng được cuộc hôn nhân không có tình yêu
này, mình sẽ bỏ đi thật xa, và không ai tìm được mình cả, bái bai cả
nhà, con đi đây.

Nó lấy cái va ly, nó xếp tất cả quần áo của mình lại, nó cũng không quên
mang theo mấy khung hình và mấy quyển sách, tiền thì nó không lo, nó đã
tích cóp từ nhỏ tới giờ, nó có rất nhiều tiền, vì nó có tiêu gì đâu,
tiền bố mẹ nó cho, rồi tiền nó đi làm thêm, viết báo, dịch sách, nói
chung nó nghĩ vấn đề sinh sống nó không lo đến nữa.

Xong đâu đấy, thấy không còn thiếu gì, nó khẽ khàng mở cửa, rồi đến nghe
trước phòng của bố mẹ của nó xem có động tĩnh gì không, thấy họ đã ngủ
rồi, nó sung sướng quá, nó liền về phòng mình, nó viết cho bố mẹ nó và
ông nó một lá thư.

Trong thư nó viết:

_”Bố mẹ và ông kính yêu của con, con biết con mà bỏ đi như thế này thật
là có tội và bất hiếu lắm vì mọi người ai cũng yêu thương cho con.

Nhưng cuộc hôn nhân này còn không chấp nhận đâu, thân thể này và sự sống
này là của bố mẹ và ông ban cho con nhưng trái tim của con muốn tìm cho
mình một người mà con yêu thương, con không muốn mình trở thành một cô
vợ bắt buộc của ai đó, mà con nghe nói anh ta không thích đàn bà, vậy
anh ta còn lấy con làm gì, và cả nhà nữa sao nỡ lòng nào ép buộc con như
vậy,

Con đi đây, con sẽ tìm cho mình một người mà con có thể tin cậy và gởi
trao cả cuộc đời, tạm biệt bố mẹ và ông.

Con yêu mọi người lắm, mong mọi người đừng buồn và lo lắng cho con, tạm
biệt, chúc bố mẹ và ông sống khỏe mạnh và hãy vui lên nhé, mặc dù không
có con ở đây…!!”

Nó gập bức thư lại và để ở trên bàn, nó cầm cái va ly của mình, và nhìn
lại căn phòng lần cuối, nó khép cửa, nó bước ra đi.

Nó ì ạch bưng cái va ly xuống lầu, nó sợ gây ra tiếng động, bố mẹ và ông
nó đang ngủ dưới lầu mà nghe tiếng thì tiêu, nó cố gắng lắm mới khiêng
được cái va ly ra cổng.

Nó lau mồ hôi, nó thở dài, nó quay lại nhìn căn nhà đang chìm trong bóng
đêm và trong giấc ngủ.

Nó tự nhủ là không sao đâu, nó sẽ trở về nhưng mà không biết là bao lâu,
và mọi người có tha thứ cho nó không thì bây giờ với nó cũng không còn
quan trọng nữa, nó cần phải đi thôi trước khi có ai đó trong nhà thức
dậy.

Nó buộc dây chạc vào va ly, rồi nó ném qua cái cổng, nó trèo sang bên
kia, nó nhảy xuống đường rồi cầm cái dây chạc mà nó ném lúc nãy kéo cái
va ly lên, nó kéo lên đến đỉnh của cái xong sắt, nó buộc sợi dây lại, nó
trèo lên cố gỡ và đỡ cái va ly nặng xuống đất.

Làm xong được việc đó nó đã mệt nhoài rồi, bây giờ nó cần đi tiếp, và
thuê một chiếc xe nào đó, nó cũng không biết là nó sẽ đi đâu nhưng cứ ra
khỏi đây rồi tính tiếp.
Nó thuê một chiếc xe tắc xi, nó bảo anh tài xế:

_Anh làm ơn đưa em đến nhà ga…!!!

Anh ta hỏi:

_Em cần đi đâu à, mà sao em vội thế…??

Nó chán nản bảo:

_Vâng, và gấp lắm, anh có thể đi nhanh hơn được không..??

Anh ta cười bảo:

_Được rồi, cô bé, anh đi ngay đây…!!!

Nó quay lại đuôi xe và nhìn căn nhà của nó và khu phố mà nó sống lần
cuối, nó khóc, nó bây giờ mới thấy sợ, nó bỏ đi như vậy thì bố mẹ và ông
nó sẽ đau buồn lắm, và họ vì nó mà ốm và sinh bệnh thì sao.

Nhưng nếu nó ở lại nó sẽ phải lấy anh ta, mà anh ta là ai nhỉ, chúa ơi,
anh ta là ai nó cũng không biết, hay thật, sao mình không cố ở lại nghe
bố mẹ nói nốt, xem anh ta là ai, mà đã vội bỏ về phòng, nhưng quan
trọng gì, chỉ cần mình không phải lấy anh ta là được.

Nó thì thầm, những lời của nó bay theo gió, nó bảo:

_Con xin lỗi cả nhà nhé, hãy sống thật khỏe mạnh và không nên buồn đau
cho đến khi con về, con sẽ chứng tỏ cho bố mẹ và ông thấy con cũng có
thể sống trên đôi tay của mình…!!

Chiếc xe chạy một vòng, cuối cùng cũng đến đến nhà ga xe lửa, nó trả
tiền cho anh ta, anh tài xế mở cốp xe, lấy va ly cho nó anh ta bảo:

_Chúc em may mắn…!!

Nó cười bảo anh:

_Vâng, cám ơn anh, anh cũng thế…!!

Nó nhìn chiếc xe tắc xi màu xanh chạy đi, nó sờ tiền ở trong túi, nó cần
mua vé tàu đi đến một nơi nào đó.

Có quá nhiều chỗ cho nó chọn, nó biết đi đâu bây giờ, xem nào thôi thì
mua đại một nơi nào đó đi, mỉnh bỏ trốn mà, cần quái gì phải biết là đi
đâu, chỉ cần không ai biết là được rồi.

Cuối cùng nó cũng mua được vé chạy vào lúc 4 giờ sáng, chuyến đi thành
phố Hố Chí Minh, nó thấy cũng hay hay, nó đã từng đọc báo và xem phim,
họ nói suốt về nơi này, nó muốn đến cho biết, và xem thành phố này ra
làm sao, một phần vì tò mò và một phần vì nó không có nơi nào để đi cả.
Ngồi đợi tới giờ tàu chạy là cực hình với nó, nó ngủ ngà
ngủ gật trên chiếc ghế đá ở phòng chờ, nó nhìn những bà, những bác,
những cô, họ đang nói chuyện vui vẻ, còn nó thì đang buồn não lòng, và
xen lẫn nỗi lo sợ, đây là lần đầu tiên nó đi xa nhà, và cũng là lần đầu
tiên nó biết cuộc sống lại náo nhiệt như thế này.

Nó mua cho mình một cái bánh mỳ, nó cố nuốt cho trôi, nó mệt mỏi quá
rồi, nó mân mê cái điện thoại, nó muốn gọi cho con bạn của nó, nhưng
nghĩ thế nào nó lại thôi, bây giờ chắc là Thu đang ngủ, mình sẽ gọi cho
nó khi mình đến nơi, chỉ là chào tạm biệt thôi mà.

Cuối cùng cũng đến giờ tàu chạy, nó đưa vé cho người xoát vé, và tìm về
khoang thứ ba của mình, tiếng xình xịch vang lên, tàu bắt đầu chuyển
bánh, nó chọn cho mình một chỗ gần cửa xổ, nhìn cảnh vật đang lùi lại
khi tàu bắt đầu chạy nhanh, điều đó cũng có nghĩa nó đang dần rời xa quê
nhà của nó.

Bây giờ trong lòng nó có hai cảm giác lẫn lộn xen kẽ nhau, nó nửa muốn
xuống và chạy ngay về nhà để ôm lấy bố mẹ và ông của nó và nói, nó đồng ý
cuộc hôn nhân này, vì nó không muốn xa họ và muốn làm cho họ vui lòng,
còn nửa kia của nó thì kiên quyết không đầu hàng.

Nhưng bây giờ có hối cũng đã muộn rồi, tàu đã lăn bánh thì không thể nào
dừng lại được, nó có mạo hiểm quá không khi một thân một mình bươn trải
ở ngoài đời, mà nó còn là con bé học cấp ba nữa chứ, nó vừa được nghỉ
hè xong.

Nó ngủ một giấc, nó nghĩ mình đã quyết định rồi, thì không nên thay đổi
làm gì, dù cho khó khăn thì cũng phải cố gắng mà sống, không nên buông
xuôi, nếu không còn gì là đời nữa, an ủi mình xong, nó yên tâm ngủ.

Tàu chạy 4 tiếng là tới thành phố mà nó chọn, xem ra cũng đâu có cách
nhà nó bao xa, biết thế này nó đã mua vé tàu đi đâu đó chứ không phải là
cái thành phố này.

Trời đã sáng thế này rồi mà mấy cái cửa hiệu này vẫn chưa mở, nó đói
quá, nó cần tìm một quán nào đó để ăn, nếu không nó xỉu ra ngoài đường
mất.

Bước đi loạng choạng với chiếc va ly nặng, lê ở đằng sau, nó nghĩ mình
cần tìm một chỗ nào đó để nghỉ ngơi một chút, nó không bước đi nổi nữa
rồi.

Nó ngồi xuồng ngắm thiên hạ đi đường, họ đi qua đi lại làm cho nó chóng
cả mặt, nó chán quá rồi, nó nghĩ mình cần tìm một quán nào đó ăn chống
đói đã, rồi tìm chổ ở.

Thấy cái quán đằng kia đã mở cửa và có khách vào ăn, nó vội kéo cái va
ly theo mình vào đó, nó bảo cô chủ quán:

_Cho cháu một xuất cơm sườn nhé…!!

Bà ta đon đả bảo nó:

_Cháu cứ ngồi xuống đó đi, để chị lấy thức ăn cho em…!!!

Mùi thức ăn bay vào mũi nó làm cho bụng nó sôi lên, nó xoa xoa hai cái
vào bụng, nó chỉ mong cô chủ quán nhanh tay lên dùm cho nó, nếu không
có bao nhiêu nước miếng nó sẽ nhỏ ra vì thèm và vì đói mất.

Thông điệp:

****************Hãy cùng chia sẻ với bạn bè bằng cách ****************

Copy đường Link dưới đây gửi đến nick yahoo bạn bè!

Cô Dâu Bỏ TrốnXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
(¯`°•:ღDIỄN ĐÀN TEEN TRIỆU PHONGღ:•°´¯) :: 

(¯`°•:ღ•°¤°Truyện - Thơ - Thư Tình - Đố vui°¤°•ღ:•°´¯)

 :: 

Truyện tranh - Đọc truyện

-
Sử dụng giờ GMT +7

 
 
Copyright © 2007 - 2009, 4rumtp.tk . All rights reserved.
Founded by Út TP [kauut90]
Liên hệ: kauut90. Email: kauut90@gmail.com
Designed by kauut90. Developed by Triệu Phong Members.
Powered by: vBulletin Version 3.8.3 Lisenced
Copyright ©2000 - 2009, Jelsoft Enterprises Ltd.
Đối tác: unknow
Liên hệ quảng cáo:Út pờ rồ | Tel: No | Email: kauut90@gmail.com
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create your own blog