Kho avarta đẹpKute girls | Kool BoyzNhạc tổng hợpThời Trang | Fashion
Truyện tranh | Đọc truyệnPhim | Truyền HìnhTâm sự Tình YêuLàm quen | kết bạnVideo “Độc”


Diễn Đàn Teen Triệu Phong


BÌNH MINH NẮNG ẤM(konkowu)Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Tác giả
Bình chọn cho bài viết:

avatar

chipcoiga
(¯`°•:ღADMINღ:•°´¯)
(¯`°•:ღADMINღ:•°´¯)
Nhấn Vào Đây Để xem Thông Tin về thành viên này
 


Bài gửiTiêu đề: BÌNH MINH NẮNG ẤM(konkowu) Mon Jun 14 2010, 00:44
Tên fic:Bình minh nắng ấm (Hoàng hôn sắc tím season 1)
Tác giả:KONKOWU (hok phải kimtieudo[You must be registered and logged in to see this image.])
mình đọc tr này thấy hay nên post cho mọi ng cùng đọc......nếu hay thì
tks cho e cái.hi
xin phép anh kono cho e post wa đây tại e hok bit liên lạc vs anh ntn
p/s:to kono:e rất ngưỡng mộ anh
Bộ truyện dài đầu tay đã được viết xong cách đây 4 năm
nói về lứa tuổi 17, tuổi đẹp nhất đời học sinh. Mong mọi người đọc và
cho ý kiến. Truyện gồm 12 chương.




BÌNH MINH NẮNG
ẤM


.



.



Chương 1

.
.


.
cốp! Cây gậy
i xuống đất quệt
một
đư
ờng dài.


Thật ra "" phang
trúng
đầu tôi một cái trước
đó rồi mới chịu rơi xuống đất nằm im. Vừa bực. vừa mệt tôi ngồi phịch xuống rủa
thầm cây gậy phản chủ ác ôn
đó.
Tôi cũng chỉ mới bắt
đầu
luyện tập bài gậy này
được
27 ngày, tính từ lúc tôi biết chắc rằng mình
được lên lớp 11. Ngày nào tôi cũng ròng rã mà chẳng khá lên được tí nào. Thiệt đúng với câu châm ngôn " dục tốc bất đạt", mới sáng sớm tôi đã lôi " người bạn mới" ra múa vài đường,
rồi không biết hứng chí làm sao tôi lại phang cái bản mẹt ""
xuống
đất mấy cái. Cây gậy đó có biết đau mà trả đũa hay
không tôi không rõ, chỉ biết là nó bật ngư
ợc lại đập vào đ
ầu tôi bấy nhiêu
cái...



Tôi ngồi thở hổn hển trên lớp
đất chỉ còn lơ thơ
vài ngọn cỏ ấu. Trời
đã sáng
n. Không biết ông trời có xài giờ dây thun hay
không, chỉ thấy trên mấy ngọn dừa mây
đã nhuộm hồng mà chưa thấy mặt ổng. Lũ
chim sẻ lắm mồm giờ cũng bắt
đ
ầu "tán dóc"
trên những cành nhãn sum lá.

Tôi hít một hơ
i thật dài, đứng dậy khẽ vặn mình để tận hưởng cảm
giác cái be sư
ờn lẫn cột sống kêu ră
ng rắc sau nữa tiếng "luyện công".
Khẽ nhìn vào vư
ờn rau của má mà tôi
cảm thấy cuộc sống thật thú vị. Tôi tự cho phép mình "thu hoạch" những
thứ trong mảnh vư
ờn đó mặc dù tôi chẳng góp công xây dựng chăm bón gì ráo. Tôi thích ngồi xuống ngắm những cây bạc hà con đang cố đâm đầu lên mà khoe
các kiểu mô-
đen tóc quắn và
thân hình gầy
đuộc giống
tôi. Thảm thươ
ng hơn là bọn
rau r
ăm cùng càng cua và rau
má chen chúc cạnh tranh nhau giành
đất sống. Tội hơn nữa khi chúng cứ phải cố
ngoi lên cao
để ngắm những
cô nàng dâm bụt hay e ấp một cách thùy mị, hay những
đóa hồng xinh tươi
quí phái. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đã tạo nên một
đời sống sinh động
khác dư
ới đôi mắt giỏi tưởng tư
ợng của tôi.

Đang mơ màng nhìn ngắm mảnh vườn của má một cách "lãng mạn" thì không biết một hòn đá lãng nhách ở đâu văng trúng đầu tôi một cái đau điếng. Đau lắm chứ, nhưng
tôi không dám ở
đó mà xuýt
xoa, vội nằm sát xuống mong là sẽ bắt quả tang
được đứa nào nỡ ra
tay "tàn
độc". Quái lạ, chẳng có ai cả! Không lẽ là ma! Tôi tự cốc đầu mình, chắc là bọn nhóc bắn chim vư
ờn bên cạnh vô tình
thôi.


Mới sáng sớm mà hết gậy lại
tới
đá cứ thay phiên nhau bay vào đầu thế này thiệt là xui tận mạng.

Thật ra số tôi từ nhỏ
đã xui đđường. Nghe kể lại là lúc mới sinh ra được vài ngày thì má tôi xuất viện trở
về. ba tôi thì vui vẻ hơ
n khi thấy trời hôm đó khá quang đãng nên càng vô tư lấy xe đi rước hai má con
tôi. Nào ngờ trên
đường về
lại gặp mư
a ngang xương nên
cả ba ngư
ời đành chịu trận do sự " vô tư " của
ba. Thật lạ là sau
đó ba má
tôi bị cảm nặng, chỉ có tôi là vẫn ngủ ngon lành như
không có chuyện gì. Chắc các bạn sẽ nói "vậy là hên chứ xui
nỗi gì" phải không! Ý tôi nói xui là xui việc lần
đầu về nhà mà đã bị
mắc mư
a kìa.

Lúc vào lớp 1 tôi
đã cố gắng kết bạn với nhiều đứa nhưng đều thất bại do cái tính ỷ giàu với hống hách do được cha mẹ cưng
chiều từ nhỏ. Bạn
đã không
có mà tôi lại còn bị nhiều
đứa
ghét. như
ng bù lại rất được lòng thầy cô do tôi học hành thuộc loại khá giỏi. Ở trên
trư
ờng được thầy cô khen, về nhà được ba má cho đ
i " tàu bay giấy
" nên cái tính công tử của tôi càng lúc càng nặng.


Tôi
ý, một thằng con nhà khá giả, học giỏi lại hay làm phách đương nhiên là sẽ có nhiều đứa ghét. Đại diện cho tụi đó
là bọn lực sĩ Thắng lẻo, Phong cùi và Long não. Tụi nó ghét tôi bao
nhiêu thì tôi càng sợ chúng bấy nhiêu. Bữa nào
đi học về cũng bị 3 đứa đó chặn đường "hỏi thăm sức khỏe", tướng tụi nó đứa nào cũng ngon cõm cả nên tôi chẳng chịu được mấy giây. Lạ một điều là khi đó tôi
không hề méc lại với ba má, thật trái ngư
ợc với
tính công tử ban
đ
ầu. Nhưng cũng nhờ ăn đòn nhiều lần
như vậy nên vào lớp 3 tôi dần dần bỏ đi các tật xấu của mình, không hẳn
do sợ bị đánh, mà do tôi phải thực hiện một lời hứa ... vu vơ...




Những n
ăm đó tôi đã bắt đầu mon men ra khỏi vòng kiểm soát của gia đình.Tôi có một đam mê là nghiên cứu võ thuật. Người ta muốn
học võ cho giỏi, tôi thì muốn nghiên cứu từng chiêu từng phái cứ như là
một võ đạo gia," tiến sĩ võ học ".

Nói đến võ thuật tôi có thể
sẵn sàng bỏ cả buổi học để tấp vào đâu đó luyện vài tập phim "chưởng",
mặc cho những trận đòn lằn *** của má chờ ở nhà. Nhìn những nhân vật
đánh nhau chí chóe trong phim mà tôi muốn múa theo, đem lòng say mê nên
về nhà tôi cũng luyện thử. Lúc đó còn nhỏ quá tôi đâu biết mấy đòn trong
phim chỉ để "bịp" tụi con nít với những người không biết tí gì về võ
thuật, cứ đâm đầu múa máy nên không ít lần tôi bị u đầu sức trán. Đau
lắm chứ, nhưng tôi vẫn không khóc, cũng vì một lời hứa ... vu vơ....




Tôi ham thích học võ là thế
nhưng cũng chỉ đành tự luyện ở nhà. Đã có lần tôi dồn hết can đảm xin ba
má cho đi học lớp võ cổ truyền, dĩ nhiên là bị phản đối một cách không
thương tiếc. Không biết phải do ba má cưng tôi quá hay không mà lúc nào
cũng coi tôi yếu đuối như bánh tráng mới chiên, có thể vỡ tan bất cứ lúc
nào, thế thì làm sao chiệu nổi những ngày tập luyện vất vả. Tôi cũng
không dám cãi lại, việc rèn luyện gân cốt cũng bị "niêm phong" vô thời
hạn. Nhưng đó là trước mặt ba má, còn sau lưng thì...tôi không dám hứa.




Lên lớp 8 tuy vẫn còn lùn
nhưng cơ thể cứng cáp hơn, võ nghệ cũng "dừa đủ xoài". Nói là vừa đủ xài
vì tôi có thể dùng nó để phòng thủ và bỏ chạy trước bọn nhóc làng khác
chặn đường. Có thể tôi đánh nhau chẳng bằng ai nhưng về tài bỏ chạy
thì... chẳng ai bằng. Từ ngày được anh Ba lén dạy võ thuật căn bản cách
đây 4 năm mà tôi đã đâm ra trầm tính hẳn, ai nói cũng vừa phải nên dần
dần đã có bạn thân. Thân nhất lại là tụi hay ăn hiếp tôi ngày xưa Thắng
lẻo, Phong cùi, Long não, thế mới lạ. Hồi ấy ba thằng đó ghét tôi bao
nhiêu thì bây giờ thần nhau bấy nhiêu. Hễ có đứa nào đòi đánh tôi là ba
đứa đó có mặt giải vây liền.



Tôi giấu nhẹm việc mình có võ
do đã hứa với anh Ba, nên dù bị đòn cũng chẳng dám kêu ca, giờ có tụi
thằng Thắng tôi cứ như là chết đuối với được cọc. do tôi cứ mãi bám vào
ba thằng đó để thoát nạn nên bị ghán cho biệt danh "Trung gà chết", tức
làm chứ nhưng vẫn phải cố phớt lờ, dần cũng quen. Tụi thằng Thắng thì
khỏi nói, nổi tiếng trong giới anh chị học cấp 2 trường làng, nhưng tụi
nó cũng chỉ bảo vệ tôi trước tụi con trai chứ con gái thì bó tay...




Tính tôi đã trầm, bề ngoài lại
hiền lành nhút nhát( ^^ ) nên ngay cả con gái cũng có thể ăn hiếp được
tôi. Ngày nào tôi cũng bị sai vặt trên lớp mệt bở hơi nhưng chẳng dám ca
thán. Lúc đó tôi cứ nghĩ bị con gái hành như vậy là khổ lắm, nhưng sau
này lớn lên một tí tôi mới thấy hồi đó mình đúng là ngu.......

.
.
.
.


Đang ngồi suy nghĩ vẫn vơ thì
một lật bay từ hàng rào bên kia qua mà điểm đáp là người tôi. Tôi vội
đưa tay chụp lại, hơi ê một tí nhưng chẳng sao, vì tôi vừa vớ được một
quả mãng cầu chín mọng.


Tôi chớp mắt nhìn về phía hàng
rào chớp mắt cảm động. Anh Đen đã đứng đó tự lúc nào, một tay cầm chổi
một tay cầm trái mãng cầu khác.


- Cho em hả? - tôi nuốt nước
bọt, vờ hỏi.


Anh Đen mỉm cười gật đầu.


- Trung ăn sáng chưa?

- dạ chưa!

- chút ăn xong ra khu đất
trống chơi "tù binh" không? Tụi

thằng Lì rũ.

Thằng Lì nhỏ hơn tôi đến 4
tuổi nhưng đúng như tên gọi, nó "lì" như quỉ sứ. Thêm đó là cặp anh em
thằng Méo, Mốm hợp lại tạo thành nhóm tam quỉ với đủ mọi trò "quỉ" do
bọn tôi truyền lại (^^)~. Tụi nó chỉ nghịch vậy thôi chứ chơi được lắm.


Tôi gật đầu:

- Ừ, chút em qua! Anh rũ anh
Ti chưa?


- Chưa! Để chút anh rũ.

Nói rồi anh Đen lại lững thững
vào nhà, bỏ lại tôi ngồi thẩn thờ một mình. Tôi chưa vội vào nhà. Giờ
vẫn còn sớm nên tôi ngồi nán lại vừa nhâm nhi trái mãng cầu vừa hồi
tưởng lại một người, một chuyện đã xảy ra cách đây 10 năm. Khoảng cách
10 năm cũng đủ để tôi quên nhiều chuyện nhưng con người ấy tôi không thể
nào quên được. Khung cảnh này làm tôi nhớ đến cô bạn thân thuở nhỏ...




Mười năm trước tôi chỉ là một
thằng nhóc ốm yếu dễ bị ăn hiếp nhất cái xã Phước Tân này, đến nỗi cả
một thằng nhóc nhỏ tuổi hơn cũng có thể ăn hiếp tôi được một cách dễ
dàng. Cũng do bá má tôi lúc nào cũng " con trai út của ba", " con trai
ngoan của má" thì sao mạnh lên nổi.


Nhưng chuyện bắt đầu thì trước
đó nữa cơ. Gia đình tôi trước kia sinh sống ở thành phố Vũng Tàu, sau
chuyển về xã Phước Tân, khi đó tôi vẫn chưa được sinh ra.


Lúc mới chuyển về đây, gia
đình nhà hàng xóm kế bên qua hỏi thăm. Đó là gia đình bác Tư Thông mà
sau này sẽ là một đại thông gia của nhà tôi. Nghe má kể lúc đó nhà nào
cũng còn nghèo nhưng nhà bác Tư lại rất tốt bụng, nhiệt tình giúp đỡ gia
đình tôi lúc khó khăn. Gia đình tôi cũng chia ngọt sẻ bùi với bên bác
Tư, coi nhau như người trong nhà tự lúc nào.


Bác Tư trai lúc đó đi buôn gạo
trên khắp chuyến đò ở tận miền Tây nên ít khi về nhà. Nhưng bác Tư trai
rất yên tâm khi có nhà tôi ở cạnh bên. Nhà bác Tư lúc ấy còn ông Tám-
ba bác Tư gái, bác Tư gái và ba người con- hai gái một trai. Gia đình ở
đây được một năm thì bác Tư lại sinh thêm một mụn con gái. Bác Tư trai
khi nghe tin thì hơi thất vọng nhưng sau đó ông vẫn dành hết tình cảm
cho đứa con gái út, và Kiều Nhi đã ra đời như thế.


Ngày Nhi sinh ra trời xuân
tháng Hai diệu nhẹ ấm áp. Má tôi nói sau này nó sẽ dịu dàng, xinh đẹp
như mùa xuân. Bà vốn rất yêu yêu gái, chẳng trách bà được vì nhà tôi lúc
ấy đã có bốn móng đực rựa, là các anh tôi bây giờ. Thế nên nếu có con
gái trong nhà thì má tôi vui phải biết.


Đùng một cái má tôi cũng có
mang theo. Nghe tin đó ba tôi quýnh quáng cả lên, ông cũng mong có con
gái không thua gì má. Đâu chỉ có vậy, khi nhìn Nhi mũm mỉm cười toe toét
khi bà đến chơi, má tôi đã thầm mong tôi cũng sẽ là một bé dễ thương
đáng yêu như vậy. Kể cả tên, ba má cũng đã chọn được một tên con gái
trước đó để đặt cho tôi . Nhưng thật tiếc quá... vì đứa bé chưa ra đời
đó lại là... tôi.


Ngày tôi sinh ra lại là một
đêm dông ầm ĩ, chớp giật liên hồi. Khi ẵm tôi vào lòng má lại bảo rằng
sau này tôi sẽ mềm yếu, hay sụt sịt như đêm dông hôm đó cho mà xem.
Nhưng cho dù tôi có là một thằng "cu" hay không thì má vẫn thương tôi vô
hạn, dẫu niềm khát khao có một đứa con gái vẫn còn âm ỉ...


Khi tôi mới biết ngồi thì Nhi
đã chập chững từng bước đầu tiên chỉ để lấy đồ chơi cho tôi. Tình bạn
của chúng tôi bắt đầu như thế đó, và đã để lại một chứng tích hẳn hoi.
Chuyện là hồi nhỏ tôi khá sổ sữa nên dù nhỏ hơn Nhi đến tám tháng nhưng
đã to gần bằng nó, thế là buổi trưa hai đứa được đặc cách ngủ cùng nôi.



Nghe má tôi kể lần đó bà đang
lui cui làm bếp thì không biết một con gà mái đẻ ở đâu bay lên thành
nôi. Tôi tỉnh dậy trước, lọ mọ nắm thành nôi đứng dậy túm lấy đuôi con
gà. Bị tôi túm đuôi con gà hoảng hốt phóng đi không quên tặng cho tôi
nhúm lông đuôi cùng một vết trầy nhỏ dưới mí mắt. Lần đó má tôi sốc thật
sự, chỉ tí xíu nữa thôi là thằng út cưng của bà trở thành "Độc Nhãn
Long" tiêu luôn đời trai. Nhi cũng dậy từ khi nào mà bật khóc nức nỡ.
Tôi mới là " nạn nhân " mà còn chứ nhè, nhưng một đứa bé mới mấy tháng
tuổi thì biết làm gì. Tôi chỉ chìa cho Nhi những cái lông đuôi mà tôi
lấy được, lạ thay Nhi cũng ngừng khóc, lạ hơn nữa là khi lớn lên Nhi lại
đâm ra sợ gà...Nghe má kể thì tôi chỉ biết nghe vậy, nhưng việc vết sẹo
đã theo tôi từ lâu là thật. Tôi cũng chẳng bận tâm cho lắm vì vết sẹo
rất mờ, lại chẳng ảnh hưởng gì đến mĩ quan bên ngoài khuôn mặt.



Khi chúng tôi lên ba tuổi thì
hai đứa đã quấn quýt nhau như hình với bóng. Cứ ngày nào không gặp nhau
hai đứa lại ầm lên, hoặc nằm im một chỗ chẳng thèm chơi gì cả.


Lên năm tuổi thì bác Tư trai
có công việc ổn định ở Long An và có ý muốn đưa cả nhà đến đó. Chỉ là
ông Tám không chịu đi vì nhà cửa mồ mả ông bà đều ở đây cả. Bác Tư trai
đành bấm bụng trở lại Long An một mình, Bác Tư gái và Nhi ở lại chăm sóc
cho ông Tám, còn 3 người con lớn thì lên Sài Gòn học cả. Nhưng đó cũng
là dấu hiệu sớm hay muộn Nhi cũng sẽ rời xa tôi.


Ông ngoại Nhi rất hiền, thường
cho tôi quà bánh. Ông còn dạy cho chúng tôi cách thôi sáo bằng hoa kèn,
thường kể chuyện ru ngủ chúng tôi mỗi trưa. Ông Tám tốt vớ tôi là thế
nhưng ông mất khi tôi còn quá nhỏ nên đến khi lớn những kỉ niệm về ông
cũng đã vơi theo.


Về hoa kèn thì lúc đó chỉ có
mình Nhi là biết thổi sớm nhất, còn tôi làm mãi mà chẳng được. Nhìn Nhi
nhẹ nhàng tách từng cánh hoa tím thẳm ra, chỉ còn cuống nhụy rồi đưa lên
miệng thổi ra thứ âm thanh như dế gáy. Tôi nhìn theo một cách say mê,
ngắm cách làm thì ít, ngắm đôi mắt to tròn long lanh của Nhi thì nhiều.



- Trung sao vậy?

- tao thổi không được?

- sao không được! đưa Nhi coi
cái cuống.


Tôi đưa mấy cái cuống ra. Nhi
la lên:


- Trời ơi! mấy cái cuống bị
gãy hết thì sao thổi được!


Tôi méo mặt buồn xo. Nhi chống
nạnh hứ một tiếng, nhưng rồi cũng nhường cho tôi cái cuống của nó. Hồi
đó Nhi khỏe hơn tôi nhiều, cứ như con trai. Bất kể trò gì Nhi cũng làm
được trước tôi hết. Không chỉ khỏe, Nhi con lanh hơn bọn nhóc trong xóm
cùng tuổi nhiều. Vì vậy trong xóm đứa nào cũng ngại chọc đến Nhi, nể ông
Tám thì ít, sợ nó đánh thì nhiều.


Có một sáng tôi cùng bọn trong
xóm rũ nhau chơi trốn tìm. Nhi không chơi nhưng ở bên ngoài quan sát.
Chơi chưa được bao lâu thì tôi lại khóc ầm lên vì bọn nhóc đó hùa nhau
chơi ăn gian. Tôi ức lắm nhưng chẳng cãi lại bọn chúng, sự bất lực của
trẻ con khi ấy khiến tôi chỉ biết khóc. Nhi thì khác, nó đã chứng kiến
hết mọi chuyện từ bên ngoài nên cố bênh vực tôi. Không ngờ tụi nó lại
càng chọc quê tôi thêm khi Nhi chen vào. Tôi bị chọc quen rồi nhưng Nhi
thì không, hôm đó nó sẵn sàng đấm cho tụi đó mấy cái. Chỉ vì tôi mà Nhi
dám đánh nhau với bọn kia khiến tôi ngỡ ngàng. Khi đó Nhi bị đánh đau
lắm chứ vì dù sao nó cũng là con gái, nhưng Nhi không khóc vì : "nếu
Nhi khóc thì sẽ không thể bảo vệ cho Trung được nữa
"!. Chẳng biết có
phải từ lúc đó hay không mà niềm khao khát được mãnh mẽ hơn để có thể
bảo vệ lại cho Nhi được nhen nhóm trong lòng tôi. Và một lời hứa vu vơ
được đặt ra: sau mười năm nữa tôi sẽ đủ mạnh mẽ để bảo vệ cho Nhi suốt
đời! (ặc)



Lời hứa trẻ con đó giờ nghĩ
lại khiến tôi bật cười, nhưng nó là động lực để tôi cố gắng văn ôn võ
luyện đến bây giờ.


avatar

chipcoiga
(¯`°•:ღADMINღ:•°´¯)
(¯`°•:ღADMINღ:•°´¯)
Nhấn Vào Đây Để xem Thông Tin về thành viên này
 


Bài gửiTiêu đề: Re: BÌNH MINH NẮNG ẤM(konkowu) Mon Jun 14 2010, 00:45
Chương 2 ( chương này khó diễn
đạt cho đúng ý nên có tham khảo một sô văn phong của nhà văn Nguyễn Nhật
Ánh)
.
.
.


Tôi ghé ra tiệm bún thịt nướng đầu hẻm làm thật gọn một tô rồi chạy
thẳng ra khu đất trống. Đúng là "khu đất trống", ra đến đó trống không
không một đứa nào làm tôi chưng hửng. Đây là khu đất mà bọn tôi hay chơi
trốn tìm thuở nhỏ, và nó luôn nhắc tôi nhớ đến những kỉ niệm về Nhi.
Bao năm qua nó vẫn vậy, chẳng rộng thêm mà cũng chẳng hẹp đi, nói chung
là chẳng có gì thay đổi, nếu có thì cũng chỉ là những cây tràm bạch đàng
đã cao lên quá nóc cùng với một hàng dúi gai rặm rạp bao bên ngoài lộ.


Tôi lần nào cũng là đứa đến sớm nhất nhưng có lẽ hôm nay hới "sớm" quá.
Chờ cả năm phút mà chưa thấy móng nào xuất hiện nên tôi đành vù qua nhà
con Ngân- em họ tôi- kiếm mớ món tráng miệng.

Ngân sinh sau tôi chỉ một tháng rưỡi nhưng lại phải học dưới tôi một
lớp. Hồi học lớp 9 tôi đi với nó cứ như là hai chị em, đơn giản vì nó
cao hơn tôi gần một cái đầu. May mà lên lớp 10 tôi bắt đầu nhổ giò và
giờ đã cao bằng nó. Tuy vậy con nhỏ lại rất nể tôi dù tôi lùn hay cao,
vì ông anh của nó tuyệt quá mà (^^). Qua nhà nó có vườn trái cây cộng
với bánh mứt tự làm đủ cho tôi phủ phê, do đó tôi chẳng có lý do gì để
ăn hiếp nó cả, chỉ trừ khi phải giành ăn thôi...


9h đúng! Tôi cùng Ngân đi ra khu đất trống. Chưa ra tới nơi đã nghe
tiếng ồn ào của tụi nó không thiếu cái mặt mẹt nào trong xóm. Nhưng chơi
trò này thì chỉ có bọn con trai thôi, con gái phải ra ngoài ngồi làm
khán giả kiêm luôn cổ vũ. Không phải bọn tôi phân biệt đối xử mà bọn con
gái chấp nhận đàng hoàng, có cho tiền tụi nó cũng không dám vô vì trò
mà bọn con trai sắp chơi là " tù binh", một trò chơi đặc sảng của vùng
này, nhưng hơi...tàn bạo đến tàn nhẫn.


"tù binh" là một trò chẳng có gì khó cả. Mỗi đứa chơi chỉ việc khoét chô
mình một lỗ đủ cho banh lọt xuống trong phần đất qui định và cùng hàng
với các lỗ khác. " Vũ khí sát thương" sẽ là một trái banh lông nảy tưng
cứng ngắc, ném trúng vào người thì sẽ "vui" lắm đê. Luật chơi thì đơn
giản vô cùng, mỗi đứa theo lượt sẽ ném trai banh khu có các lỗ đã khoét
với khoảng cách nhất định. Banh rơi trúng lỗ đứa nào thì đứa đó sẽ nhào
tới cầm trái banh mà "nã" bất kì đứa khác cũng đang cố chạy khỏi đó thật
nhanh. Ném hụt thì bị một điểm, bị ném trúng cũng được một điểm, khi
nào đủ điểm thì... đem ra "tử hình". Vì thế trò này tuyệt nhiên không
giành cho những đứa yếu tim...
.
.
.
Anh Ti chà chà trái banh vào quần làm ra vẻ chuyên nghiệp hòng lấy le
với mấy "em" đang ngồi cổ vũ ngoài kia. Điệu bộ chậm rãi của hắn khiến
cho bọn còn lại muốn lên cơn nhồi máu cơ tim, không biết nên chạy hay
nên dừng.

- Lẹ đi mày!- Anh Đen bực mình lên tiếng.

Anh Ti láng quáng liền ném đại khiến cả bọn dõi theo muốn đau tim.

Khiếp! Đúng là "trời hại Lý Thông", banh lăn theo hướng lỗ của anh Ti
chắc đến 90%, 10% còn lại chia đều cho hai lỗ bên hông. Bọn khác thấy
vậy cũng lo thủ thế để vọt lẹ, tất cả đều hồi hộp. Ở giây thứ 4 banh đã
rơi xuống lỗ anh Ti, sác xuất đã tăng lên 99% nên bọn kia lo dzọt hết,
chỉ còn tôi do phản xạ hơi chậm.

Cuộc sống luôn dạy cho chúng ta chữ "ngờ". 1% đôi khi lại lớn hơn 99%
rất nhiều. Trái banh tưởng chừng như chắc mẻm nằm trong lỗ của anh Ti
thì bất ngờ vọt lên và nằm gọn trong lỗ của tôi ở giây thứ 5. Cả tôi và
anh Ti mặt mũi tái mét. Tôi vội chạy tới chộp lấy trái banh và xoay
người thật nhanh. Giờ chỉ còn mình anh Ti là ở gần tôi nhất đang cuống
cuồng chạy đến hàng rào dúi gai.

" Phen này ăn đòn nhé cưng"! Nghĩ là làm, tôi lấy hết sức lực dự trữ của
tô bún ban sáng ném một cú thật mạnh về phía anh Ti.
Vuuuut! Trái banh lao đi như xé gió nhưng tiếc là...hụt! Anh Ti may mắn
thế nào mà trượt té khiến trái banh sượt qua trong gang tất. Chưa hết đà
bay, trái banh tiếp tục xuyên qua hàng rào và kêu BỐP một tiếng.

Nỗi lo sợ bị tử hình của tôi giờ đây không còn mạnh bằng nỗi sợ lúc này.
Vì kèm theo tiếng bốp khi nãy là tiếng la "Á" của một đứa con gái. Trời
phật chứng giám tôi không có cố tình ám sát ai cả. Nhưng có cầu cũng
vậy, vì bọn con gái xóm này là chúa nhõng nhẽo, thễ nào con nhỏ bị
"trúng đạn" kia cũng sẽ khóc ầm lên, rồi còn to chuyện nữa.

Đoán chắc là như vậy nên tôi cắn răng nhắm chặt mắt lại chờ nghe tiếng
la chói tai của nạn nhân.

Trong vòng nữa phút tôi tưởng như trái đất đã ngừng quay!?? Chẳng có
tiếng la nào cả!

Tôi từ từ mở mắt ra nhìn về phía đám con gái. Tụi nó vẫn ngồi đó, tất cả
tụi con gái trong xóm. Vậy thì tiếng la lúc nãy là của ai?
.
.
Trong lúc vẫn còn đang ngơ ngác thì tôi bỗng nhận ra mọi ánh mắt đều đổ
dồn về phía tôi, đúng hơn là phía sau lưng tôi. Đó là những ánh mắt sửng
sốt, kinh hoàng, cứ ý như sau lưng tôi là một con quỉ Dạ Xoa râu xanh
lưỡi dài đang định bóp cổ kẻ đứng trước mặt nó. Tôi thu hết can đảm từ
từ quay đầu lại, cầu cho con quỉ này hiền đừng ám tôi hoài, tôi lỡ
dại...

Trái với hình dung của tôi, đó lại là một "con quỉ" lạ hoắc nhưng lại
cực kì dễ thương trong bộ quần áo dân thành thị. Lần này tới phiên tôi
phải trố mắt, cùng đứng đực mặt ra như tượng trước cảnh này.

Con nhỏ đó có vẻ hơi "nhột" trước những ánh mắt đầy suy ngẫm "chết
người" của bọn tôi, nó bẽn lẽn đưa trái banh trên tay ra, hỏi một cách e
thẹn:

- Trái banh này phải của mấy anh hôn?

Giọng nói trong trẻo ngọt ngào của con nhỏ lạ hoắc đó khiến cả
bọn cùng gật đầu cái rụp như máy, mắt vẫn mở trừng trừng không dám chớp
cứ như sợ con nhỏ đó biến mất. Nhưng ở đời đừng có mà coi thường con
gái. Con nhỏ đó liền đổi "tông" một cách đáng sợ:

- Vậy ai là kẻ ném trái banh này?

Chỉ với hai câu hỏi mà con nhỏ này đã khiến cho tôi mồ hôi mẹ mồ con
thay nhau tuôn ra. Chẳng biết tôi sợ cái gì nữa nhưng linh tính báo cho
biết là không nên đùa với con nhỏ lạ mặt này. Còn đang ú ớ chưa biết trả
lời thế nào thì một cánh tay giờ lên bên hông. Đó là anh Ti, chắc là
định làm quen người đẹp. Nhưng hồn vía anh Ti chẳng giữ được lâu khi
thấy con nhỏ co tay lại định ném trái banh trả đũa.

- Ấy Ấy! hổng phải tui chọi mà!

Câu nói của anh Ti khiến con nhỏ chưng hửng.

- Không phải sao giơ tay?

Anh Ti đưa tay lên đầu gãi lia lịa tựa hồ như có hàng ngàn con chí đang
quậy trên đó.

- Tui không chọi! Nhưng... tui biết ai!

Câu nói đó anh Ti thốt ra một cách nhẹ nhàng bình thản mà tôi nghe như
sét nổ bên tai. Đúng là anh hùng khó quá ải mĩ nhân, huống chi anh Ti
lại là người phàm phu tục tử...như tôi. Nhưng không lẽ chỉ vì một con
nhỏ không quen không biết mà ảnh định "đâm thọt" tôi ngang hông vậy.

Tôi nuốt nước bọt khẽ quan sát "nạn nhân" xem đã có dấu hiệu nguôi giận
chưa. Nhìn đôi mắt to tròn long lanh cứ mãi bám riết lấy anh Ti nên tôi
cũng đỡ sợ phần nào. Nhưng bất ngờ hai "viên đạn" đó long lên, lia khắp
khu đất một cách khủng bố. Tụi nhóc kia như bị con nhỏ dọa cho sợ chết
kíp, chỉ sau câu hỏi : "vậy chứ ai?" liền đổ dồn ánh mắt vào "hung thủ"
là tôi.

- Ê Ê! hổng phải tui a nhà!

Tôi chỉ kịp ú ớ nhiêu đó thì con nhỏ đã ném trái banh thật mạnh như thể
muốn ăn tươi nuốt sống, may mà tôi phản xạ không tồi đưa tay lên đỡ kịp.
Một tiếng BỐP khô khốc vang lên! Trái banh va vào tay tôi văng xa đến
5m là ít. Khốn khổ thay, giờ đây tôi có cảm giác như hàng vạn con kiến
rừng rậm Amazone đang thay phiên nhau gặm nhắm cánh tay ngà ngọc của
mình. Quá đau "thương", tôi ôm cánh tay nhảy tưng tưng đẹp hơn cả thổ
dân châu Phi khiến cả bọn trong khu đất cười ầm lên. Con nhỏ nhịn không
được cũng cười khì một tiếng. Con nhỏ đó cười khoe đồng tiền càng đẹp ra
nhưng tôi đang đau và ngượng, máu nóng cứ thế dồn lên đầu.

- Bộ điên rồi hả! Sao chọi tui?

Vừa la tôi vừa run run cánh tay chưa dứt cơn tê rần. Từ thuở cha sinh mẹ
đẻ tới giờ tôi chưa thấy con nhỏ nào có lực ném mạnh như vậy, chưa kể
là tôi có học võ nên tay cũng cứng hơn bình thường. Trông con nhỏ đó
mảnh mai ốm yếu thế mà có cú ném mạnh ác.

Thấy tôi lớn giọng nên con nhỏ thôi cười, mặt nó nghiêm lại.

- ai bảo anh chọi tôi trước!

Tôi ấp úng:

- Ơ... bộ...tui cố ý ha?

- Nhưng cố tình!- con nhỏ nheo mắt lại trông quen đến lạ lùng.

- Cái gì? bạn cố tình chọi tui thì có!

Đang cãi ngon trớn bỗng con nhỏ nhoẻn miệng cười bí hiểm. Nụ cười của nó
lúc này không thua gì đám yêu nữ động Bàn Tơ. Không cầm lòng được, tôi
định nhe răng cười lại, nhưng nhớ tới cuộc chiến trước mắt nên tôi đành
ngặm miệng lại làm mặt cô hồn, chờ coi con nhỏ định nói gì.

- tôi cũng đâu có cố tình chọi anh! tại tôi vô ý trượt tay thôi!

Xém chút nữa là tóc tôi cháy hết do lửa giận cứ bốc lên đầu ngày một
nhiều hơn, cố nuốt cục giận này hệt như nuốt một trái bưởi Biên Hòa còn
nguyên cả võ lẫn cuống. Trời đất quỉ thần ơi, tôi chưa thấy con nhỏ nào
ăn nói ngang ngược như con nhỏ này, việc nó cố ý ném tôi cả khu đất đều
thấy. Đã vậy còn ném như đạn pháo bay vèo vèo mà bảo là trượt tay, nếu
nó không "trượt tay" thì còn kinh khủng thế nào nữa.

Tôi chưa thấy ai nuốt nổi một trái bưởi bao giờ, và bây giờ chẳng việc
gì phải nuốt nữa.

- Trượt tay mà sao trúng tui mạnh dữ vậy? Xạo vừa thôi! nãy giờ tui nhịn
bạn nhiều lắm rồi nha, xin lỗi
tui ngay!

Thấy tôi làm cao con nhỏ càng không sợ, vẫn nhoẻn miệng cười khoe cái
đồng tiền như thể tôi vừa mới dính bẫy của nó.

- Ý anh nói là do tôi cố ý nên mới ném trúng anh! Và vì -nhắm- trúng-
anh nên mới ném mạnh như vậy, đúng không?

Tôi gật đầu như thể mình là chủ tòa đang luận tội. Nhưng con nhỏ đó lại
là một luật sư đại tài.

- Vậy chứ tui hỏi anh: anh không cố ý sao lại ném trúng tôi! Mà cú ném
đó cũng đâu thua gì cú ném lúc nãy! Vậy là lỗi của ai trước chứ?- Rồi
con nhỏ khoanh tay lại, lắc đầu thở dài- Con trai gì mà...lằng nhằng hơn
giun.

Thi đấu chưa hết hiệp mà tôi đã bị "nốc ao". Miệng lưỡi con nhỏ đó có
sức tàn phá không thua gì cú đá chẻ của võ sĩ Samson huyền thoại, chỉ
trúng một đòn mà cuống họng tôi như vỡ nát chẳng ú ớ gì được nữa. Thì ra
con nhỏ lấy việc trượt tay chỉ để tôi tự rơi vào bẫy của mình. Biết gặp
phải đối thủ nặng kí nên tôi trả lời có phần nhũn nhặn hơn.

- Ừ thì, tui xin lỗi! Nhưng bạn cũng cố tình chọi tui lại, coi như là
huề!

Con nhỏ nhún vai:

- Sao lại huề! Ai bảo là tôi chọi anh?

Tôi trợn mắt:

- Chứ ai chọi!

Con nhỏ thở dài:

- Thì tui chọi, nhưng không phải nhắm vào anh...

Tôi giật mình quay lại sao lưng nhưng chẳng có ai ở đó. Biết bị lừa
nhưng tôi vẫn cố giữ hòa khí:

- Vậy sao banh trúng tui!

- Tui vốn sợ giun! Nhìn anh tui tưởng nó ( tự nhiên cười)... nên tui
chọi vậy thôi!

Nghe nó ví von tôi như sinh vật thường chui lũi dưới lòng đất khiến cho
lửa giận cứ tuôn trào tưng cơn. Rõ ràng con nhỏ này không muốn ra về
trong hòa bình. Như chưa đủ để chọc tức tôi, con nhỏ châm vào thêm.

- Thông cảm! Từ nhỏ tui vốn ghét giun nên bắt nó cho ễnh ương ăn hoài
hà!

Vốn đã nóng mặt khi nghe nó nhắc đến con vật cầm tình mà tụi trong xóm
đặt cho tôi( Trung => Trùng=>Trùn, một vần cả mà). Nhưng việc đối
xử hành hạ với con vật "họ rồng" như vậy làm tôi hơi ớn lạnh. Biết con
nhỏ **** xéo mình như vậy mà chẳng làm gì được nên tôi đành nghiến răng
ken két, tưởng chừng như sắp phải đi thay hàm răng giả.

Trong khi tôi đang cố hành hạ hàm răng của mình thì tụi nhóc trong xóm
cũng bắt đầu động đậy. Thiệt là, thấy tôi yếu thế nãy giờ mà chẳng đứa
nào chiệu nhào ra ứng cứu, mọi bữa thấy gái đẹp là tụi nhào ra tơm tớp
rồi.

Tuy có động đậy chút ít nhưng tụi nó vẫn còn nhìn con nhỏ như người hành
tinh lạ không chớp mắt. Có lẽ anh Ti đã tiếp xúc với người hành tinh lạ
nhiều rồi nên lấy lại tinh thần sớm nhât, nuốt nước bọt mà hỏi:

- Bạn là ai? Hình như... có bà con gì trong xóm này phải không?

Con nhỏ nhìn sang anh Ti cười tươi:

- Anh Sơn dạo này con hay đi trộm ổi nhà bà Năm không?

Câu hỏi của nó như tiêm một liều thuốc thuốc hóa đá đặc hiệu khiến cho
anh Ti tê liệt hết tất cả các hoạt động. Cái thành tích bất hảo hồi nhỏ
hay hái trộm ổi của anh Ti chỉ bọn trong xóm biết thôi. Hơn nữa cây ổi
nhà bà Năm bị chặt 8,9 năm nay rồi. Vậy thì tại sao con nhỏ này lại
biết?!! Mà nhìn kĩ lại thì... con nhỏ này... có gì đó quen quen...

Con nhỏ đi đến cạnh thằng Lì, đưa tay bẹo má thằng nhóc một cái.

- Cu Lì phải không? Mau lớn dữ ta, chút nữa chị nhìn không ra!

Rồi tiếp tục những đứa khác trong khu đất trống.

- Bé Ngân, bé Lụm lớn lên nhìn dễ thương ghê! Hết để tóc bum-bê hồi nào
vậy?

- Anh Hòa với Méo hết ăn hiếp Trung rồi chưa?

- Mốm sao vậy em? không nhận ra chị à?

Con nhỏ tự hỏi thăm hết cả đám trong xóm mà chẳng đứa nào mở miệng đến
nửa lời. Trả lời sao nỗi khi đột nhiên có một con nhỏ lạ hươ lạ hoắc
bỗng lù lù xuất hiện lại làm như là bà con gần của tụi tôi không bằng.

Thất vọng khi thấy chẳng có ai nhận ra mình, con nhỏ quay lại nhìn tôi
với một ánh mắt ấm áp ánh lên từ một nơi xa xăm nào đó.

- Đừng nói là cả anh cũng quên tôi rồi nhé! CHŨ CHỊT!

Lần này thì sét không còn nổ bên tai nữa mà trực tiếp đánh vào người
tôi. "CHỦ CHỊT" là cái tên mà ông Tám vẫn hay gọi tôi hồi còn nhỏ. Sau
khi ông mất thì tôi dường như đã quên mất cái tên này. Nhưng ngoài ông
với tôi ra thì đâu còn ai biết cái biệt danh này. Nhiều câu hỏi cứ thay
phiên nhau hiện ra trong đầu như chỉ để trốn tránh một câu trả lời duy
nhất. Nhưng rồi mắt tôi cũng mở to mắt lên hết sức theo sự kinh ngạc,
vì... ngoài ông và tôi ra vẫn còn một người nữa... Vậy đây là...

Trong khi tôi còn đang lắp bắp thì anh Ti cũng đã nhận ra.

- Trời ơi! Con Nhi... đúng con Nhi lá sát rồi!

con nhỏ khịt mũi:- muốn em đánh như hồi đó nữa hả?

Nhưng...cả khu đất như vỡ òa ra.

- Nhi thiệt đó hả? Mèn ơi, lớn lên đẹp gái dữ tao nhìn không ra luôn!

- Mừng em trở về! Lần này về chơi lâu không em?

- Chị Nhi! chị còn nhớ tụi em hả?

Chỉ có tôi với tụi thằng Mốm, Lì là im lặng. Hai đứa kia
hồi Nhi đi còn nhỏ quá nên không nhớ đã đành.

Còn tôi, sao tôi chẳng nói được một lời nào. Bao nhiêu cơn giận khi nãy
giờ đã biến mất, chỉ còn lại một nỗi niềm khó tả. Biết bao nhiêu điều
muốn nói với Nhi nhưng cổ họng tôi lúc này như có hàng chục cục đá chẹn
lại, không thể thốt nên lời.

Cả đám xúm lại mừng Nhi đã về. Anh Ti là nhiệt tình nhất, định lao vào
ôm chầm lấy Nhi làm lộ vẻ lợi dụng một cách trắng trợn. Nhưng Nhi còn
nhanh hơn, chỉ khẽ lách người đã khiến anh Ti mất đà làm ổng quê một
cục. Thiệt đáng đời!

Nhưng anh Ti làm vậy là cũng có lý do. Nhi sau 10 năm không gặp bỗng
xinh lên một cách lạ lùng đến dã man. Theo tôi thì Nhi có khuôn mặt trái
xoan. Tôi chưa thấy trái xoan bao giờ nên cũng không dám khẳng định
hình dạng của nó, cũng không biết có ăn được hay không nhưng mặt của Nhi
mà cắn vào thì ... "đã" phải biết. Mũi thẳng và cao, đôi mắt to tròn,
long lanh dưới ánh nắng sớm của mùa hè, vừa ánh nên những nét trầm buồn
lại vừa tinh nghịch. Đôi mắt ấy vẫn đẹp như xưa chẳng hề thay đổi. Môi
hồng và miệng luôn cười để lộ hàm răng trắng đều như răng tôi. Cộng với
dáng người mi-nhon đúng chuẩn nên theo tôi, Nhi đẹp...tàn diện. ( hơi
quá rồi ^^)

Trong lúc còn đang thẫn thờ thì Nhi đã đến trước mặt sờ lên tràn tôi,
hệt như hồi nhỏ.

- Bộ Trung bệnh hả?

Bàn tay mềm mại ấm áp của Nhi vuốt nhẹ lên trán tôi thì bao
nhiêu bệnh tật cũng phải tan biến hết. Mà lẽ ra tôi nên bệnh thật nhiều
để được bàn tay ấy vuốt ve nhiều hơn. Tôi lắp bắp:

- Nhi....về khi nào vậy?

avatar

chipcoiga
(¯`°•:ღADMINღ:•°´¯)
(¯`°•:ღADMINღ:•°´¯)
Nhấn Vào Đây Để xem Thông Tin về thành viên này
 


Bài gửiTiêu đề: Re: BÌNH MINH NẮNG ẤM(konkowu) Mon Jun 14 2010, 00:47
Chương 3
.
.
Ngày vui của anh hai tôi với chị hai của Nhi cách đây đúng mười năm cũng
là ngày chia tay của hai đứa. Sau đám cưới thì gia đình của bác Tư sẽ
chuyển ra Long An sinh sống. Điều đó đồng nghĩa với việc Nhi sẽ rời xa
tôi. Xa thật xa...

Ông Tám đã già yếu nên chẳng phản đối việc chuyển đến Long An nữa, vì
ông đã yên tâm để mồ mả tổ tiên ở đây lại cho cậu Hai của Nhi chăm sóc.
Dù sự việc diễn ra một cách ổn thỏa như thế nhưng lại khiến chúng tôi
không hết bàng hoàng.

Không bàng hoàng sao được khi chúng tôi mới vào lớp 1 chưa bao lâu mà đã
phải xa nhau muôn trùng. Trong ý nghĩ non nớt của thuở ấy chúng tôi cứ
việc dắt tay nhau trốn ra khu đất trống chơi đùa cho thật thỏa thích,
chẳng thiết gì đến việc về nhà. Khổ thân gia đình hai bên lo lắng đi tìm
kiếm. Đến khi gặp hai đứa nghịch mệt mà lăn ra cỏ ngủ cả thì mọi người
mới hết lo. Dĩ nhiên là tôi với Nhi không bị mắng tẹo nào. Việc chuyển
đi cũng khiến cho hai nhà buồn lắm chứ, mới kết thông gia hôm trước thì
hôm sau đã cách xa đến 200km địa lý.

Nhưng đến hôm Nhi dọn đi mới thật là kinh khủng, dù đã qua mười năm
nhưng tôi vẫn nhớ như in đôi mắt đẫm lệ của Nhi qua ô kính xe. Nhìn Nhi
đưa tay lên vẫy vẫy tôi không biết là muốn tạm biệt hay muốn gọi tôi
chạy đến. Mắt tôi cũng đã ướt nhòe, bất lực chẳng làm gì được hơn là đưa
mắt dõi theo. Nhi vẫn vẫy tay, kèm theo là một sợi dây được kết bằng vỏ
ốc mà tôi rất thích- di vật của bà ngoại tôi. Tôi chợt hiểu Nhi muốn
nhắn nhủ điều gì nên cũng đưa bàn tay nắm chặt cái nơ tím mà Nhi vẫn hay
cài lên, vẫy chào người bạn mà tôi sẽ không bao giờ quên.

Thoáng chốc mà đã mười năm trôi qua.....
.
.
.
.


Nhi đã về, về thật... Dù không phải về luôn nhưng cũng ở được mấy tháng
hè, nói theo cách của mẹ tôi là "về cho biết quê ngoại". Thật ra là Nhi
xin về ở nhà tôi cho đổi không khí, khi nào chán thì về.

Nhi bây giờ khác quá! tôi gật gù, đã mười năm rồi còn gì. Còn tôi chỉ
mới vài giờ mà đã nói chuyện lúng túng, lại hay đỏ mặt. Nhi dường như
không để ý đến biểu hiện kì quặc của tôi, vẫn thản nhiên như không. Mà
cũng lạ thật, sau mười năm xa cách mà Nhi vẫn làm ra vẻ như mới gặp ngày
hôm qua.

Giờ thì Nhi đang bận đi thăm hàng xóm, có lẽ giờ này đã đến nhà con
Ngân. Tôi thì vội lủi thẳng về nhà để giải quyết vài chuyện gấp, tiện
thể xem nhà có bị "thay đổi" gì không.


Thay đổi thì không, nhưng vừa đút đầu qua cửa thì tôi đã chưng hửng.

- Lo mà đi dọn phòng đi mày!

Tôi trố mắt:

- Sao lại dọn? Mà...dọn đi đâu?

- Ra phòng anh Năm mày, hai đứa bây ngủ chung!- như chưa đủ sức ép má
tôi liền phán thêm phần lý do- Để phòng đó lại cho con Nhi.


Má tôi đó! Hừ! Bà là vậy, hễ có con gái trong nhà là sốt sắng cả lên,
quên cả thằng con trai út của mình. Hình như con Tuyết- em gái nuôi của
tôi- là chưa đủ với bà. Còn thêm con Quyên với con Ngân nữa chứ. Cũng
phải thôi, con Tuyết giờ đang học nội trú ở Vũng Tàu. Con Quyên với Ngân
thì là con của người ta, đâu ở thường xuyên bên bà được. Mà má tôi cũng
kì, chẳng thèm quay mặt lại xem thằng con trai cưng của bà đã đồng ý
chưa, chí ít cũng phải an ủi tôi một câu chứ. Đằng này bà vẫn cứ chăm
chú quét dọn.

Tôi biết là có phản đối cũng bị vô hiệu nên tức tốc chạy ù vào phòng
mình để lên kế hoạch " di cư". Tôi vốn có tật hay bày, lại lười dọn dẹp (
con trai mà ^^ ) nên trông cái phòng chẳng khác gì bãi rác. Nếu để Nhi
thấy cảnh ấy chắc tôi "độn thổ" quá.

Sáng nay tôi há họng hơi nhiều nên bắt đầu thấy ...mỏi, vậy mà mới bước
vào phòng tôi đã chẳng thể nào ngậm miệng lại được. Căn phòng quen thuộc
thân thương của tôi này còn đâu. Mọi thứ trong phòng đều ngăn nắp trật
tự, mùng mền cũng được xếp ngay ngắn gọn gàng. Tôi ú ớ gọi vọng lại:

- Má dọn rồi mà ??!

- Đừng có xạo! Sáng giờ tao đâu có vô phòng mày!

Tôi như muốn khóc:

- Con nói thiệt mà!

Lần này thì bà đã tin tôi nói thật, vội chạy đến. Nhưng cũng chỉ liếc sơ
qua bà đã tặc lưỡi:

- Chắc con Nhi nó dọn đó! Mày vừa đi lúc sáng sớm là nó cũng vừa về.

Chợt bà nhìn tôi cười:

- Sao? Hai đứa nhận ra nhau không?

Thấy tôi đỏ mặt, khỏi nghe trả lời bà cũng đoán được. Bà cũng chẳng quan
tâm đến vấn đề này lắm nên quay về công việc quét dọn, không quên dặn:

- Đem mùng mền qua kia đi. Khiếp! Ở dơ đến độ gối đen thùi, làm sao con
gái người ta dám ngủ! ( ọe!)


Tôi đứng như trời trồng trong phòng một lúc lâu. Vậy là Nhi đã lỡ thấy
cái "bãi rác" của tôi rồi, không lẽ giờ tôi phải độn thổ thật hay sao?
Mà sao lại cứ phải chọn phòng tôi kia chứ?

Nói là nói vậy chứ tôi cũng sốt sắng lo dọn đồ sang phòng anh Năm. Má
tôi dành phòng này cho Nhi cũng là có lý do riêng, vốn dĩ tôi là con
trai nên chưa nhận ra thôi. Thứ nhất căn phòng này thật rộng rãi lại mát
mẻ, chỉ do tôi lười dọn dẹp nên không khí có phần hơi ... ô nhiễm. Lý
do tiếp theo không kém phần quan trọng vẫn là sự kín đáo. Căn phòng này
nằm cuối góc nhà , bên hông chỉ có rừng cây bạch đàng nên không sợ ai
dòm ngó. Căn phòng quả thật là nơi ở lý tưởng của Nhi nếu nó không ....
sợ ma!


Dọn mùng mền xong, tôi phủi tay nhìn lại căn phòng mình giờ đã ...

- Đó! Vậy coi được không!

Má tôi chỉ phán có một câu vậy thôi rồi... đi mất. Thiệt là tủi thân mà!
(hức hức)

Đang sụt sịt ngon trớn bỗng tôi nhận ra mình quên một thứ, vội chạy vào
phòng kiểm tra lại. Nãy giờ lo dọn đồ mà tôi không thấy "nó". Thứ gì tôi
có thể quăng bừa bãi được chứ "nó" thì... tuyệt đối không!


Chắc bạn tự hỏi "nó" là vật gì mà quí giá quá vậy phải không? Quí chứ
sao không quí! Để tôi kể cho mà nghe, đó là cái hộp gỗ được khắc những
hoa văn cổ xưa mà ông đã để lại cho tôi. Di vật của ông thì sao tôi
không quí cho được. Nhưng vật bên trong hộp cũng quan trọng không kém.
Đó là cái nơ tím xinh mà Nhi đã để lại cho tôi thuở ấy...


Qua một thời gian dĩ nhiên cái nơ hơi cũ đi một chút nhưng vẫn giữ được
màu tím chiều mộng mơ ấy. Nhưng làm sao tôi mơ mộng nổi khi cái nơ ấy đã
... biến mất! Cái hộp gỗ còn đây mà bên trong lại trống trơn đến nao
lòng. Vậy là tàn đời tôi rồi! Nếu chủ nhân cái nơ ấy mà "hỏi thăm"
thì...

- Ê!

Tiếng gọi nhỏ nhẹ nhưng làm tôi giật bắn cả người hệt như đi ăn trộm bữa
đầu đã bị người ta bắt được. Tôi quay người lại hơi lúng túng vì ...
Nhi đã đứng đó tự bao giờ.

- Ờ ...à... Nhi về rồi hả?

- Đang ở nhà anh mà về đâu? Anh muốn đuổi tôi về lắm?- Nhi dẫu môi lên
khiêu khích- Từ giờ cho tới lúc tôi đi thì...anh không được lục lọi bất
kì thứ gì trong này!

Như chưa đủ nó thêm vô:

- Mà khi nào tôi cho phép mới được vô đây!


Ơ...hay! Nhà của tôi, phòng của tôi mà nó làm như tôi ở đợ không bằng.
Nếu như nó không "xinh" dám tôi ra tay... "đồ sát" rồi. (ke ke, may mà
tôi chưa ra tay chứ không dzô Chợ Rẫy ồi)

Tự nhiên con nhỏ cười khì một tiếng. Có lẽ nó thấy vui trước vẻ mặt nhăn
nhó đau khổ của tôi.

- Nhi đùa thôi mà, anh đừng tưởng thiệt chớ!

Rồi nó ngó ra cái đống bề bộn tôi vừa lục ra ở phía sau lưng.

- Anh đang tìm gì à?

Tôi vội lắc đầu lia lịa. Nhi liếc mắt về phía cái hộp trên tay tôi.

- Vậy cái hộp gì đây?

Tôi chối bai bãi:

- Đâu...đâu có gì! Đang dọn phòng...thấy cái hộp này đẹp nên... cầm
chơi.

Nhi gật gù, có vẻ cũng hơi lung lay.

- Ừ! Cái hộp đẹp thiệt! Nhưng anh đâu phải là con gái, chơi cái
này làm gì?

Tôi đỏ mặt! Rõ ràng con nhỏ đang xỏ tôi.

- Ừ! Thích ...thích vậy.


Thấy tôi cứ lúng túng mất tự nhiên nên Nhi thôi không nói nữa. Trong một
thoáng im lặng tôi rút hết can đảm ngước lên nhìn lại khuôn mặt Nhi,
giờ càng xinh kinh khủng. Mái tóc dài ban nãy giờ đã thành một cái bím
hờ xinh xinh. Chắc con Ngân thắt giùm. Tôi cười thằm: sao em gái mình
khéo tay thế nhỉ?

Nhi không biết tôi đang nghĩ gì nên chỉ biết tắc lưỡi:

- Thôi! Má Năm kêu ăn cơm kìa. Đói rồi!


Nhi vừa quay lưng thì tôi lại mém bật ngửa. Cái nơ ấy, màu tím ấy chẳng
thể lạc đi đâu được, đang chễnh chệ trên cái bím xinh kia.

Tôi buộc miệng:

- Cái nơ...

Nhi sững lại, hơi nhíu mày nhưng rồi cũng hiểu tôi đang nói gì.

- Cái nơ này hả? hồi nãy Nhi thấy trong phòng, đẹp quá nên cầm theo,
định hỏi mượn anh. Bộ...nãy giờ anh tìm nó hả?

Trong khi tôi còn đang ấp úng thì Nhi đã vội phán:

- Của "cô nào" mà giữ kĩ thế!

Tôi đỏ mặt lắc đầu. Nhi vẫn chưa chiệu buông tha, ngày hôm nay chưa
chiếu bí tôi được mười lần thì nó ngủ không ngon hay sao ấy. Nó nhìn
chằm chằm vào tôi nghi ngại:

- Đừng nói với Nhi là anh thích kẹp nơ nha !??

GRRUUU! Nếu bây giờ đang đứng trên một hoang đảo không người thì tôi đã
khóc thét lên rồi. Nãy giờ nói qua nói lại Nhi vẫn đẩy tôi vào dạng "hai
thì" khiến tôi dở khóc dở cười. Hổng lẽ bây giờ tôi nhào vô "xin tí
huyết" thì nó mới chiệu công nhận bản lĩnh đàn ông của tôi hay sao.

Tôi đành trợn mắt, ngậm họng đi ra khỏi phòng một mạch. Nhưng Nhi đã đưa
tay cản lại. Thấy mặt mày bặm trợn của tôi Nhi cũng chẳng buồn cản trở,
chỉ là do ... cái đống hỗn độn tôi bày ra lúc nãy để tìm cái nơ mà
thôi.
.
.
.

Con nhỏ này xạo thật! Tôi gật gù. Bây giờ mới 11h trưa thôi, còn nữa
tiếng nữa ba tôi về cả nhà mới ăn cơm. Tôi sống ở đây bao nhiêu năm rồi
chẳng lẽ còn không rành hơn nó sao. Thế là sau khi dọn dẹp xong tôi chạy
thẳng ra ngoài vườn tập quyền.

Buổi trưa nắng chang chang ở đâu thì tôi không biết chứ đất sau nhà tôi
thì... mát cả ngày. Những cây nhãn, tràm, bạch đàng.... lực lưỡng nhô
cao lên hết mức đủ để tỏa bóng râm khắp cả khu đất, tạo điều kiện cho
tôi "tung hoành" bên dưới.

Nhưng tôi cũng chỉ "tung hoành" được 15 phút thì thấm mệt. Trưa hè nóng
như thiêu như đốt, cộng thêm tôi múa như khỉ dưới này nên không khí càng
thêm oi bức, mồ hôi túa ra như suối tựa hồ như cả người tôi bị kim đâm
lỗ chỗ đến rĩ nước. Thấy trời nóng quá, tôi vội cởi áo ra cho mát. Chỉ
định nghỉ mệt một tí nhưng do mồ hôi ra nhiều, lại thêm gió thổi từng
cơn ớn lạnh nên tôi "rút" lại vào nhà.

Má tôi đang đọc báo ngay bàn ăn bên ngoài, thấy tôi mồ hôi nhễ nhại bà
không lo thì thôi còn to giọng mắng:

- mày đi đâu nãy giờ, để con Nhi chờ cơm mày ?

Tôi đưa mắt dòm dáo dác vào bếp.

- Nó bỏ về phòng rồi. - má tôi thở dài.

- Ba chưa về mà ăn cơm gì?

- Nó sợ mày đói nên dọn ra hai đứa ăn trước.

Cuối cùng cũng nhận ra tình cảnh hiện tại của tôi nên bà dịu giọng
xuống.

- Thôi, tắm rữa rồi ra ăn cơm. Chắc hôm nay ba mày không về rồi!
Khiếp! Làm gì mà mồ hôi mồ kê lắm thế không biết.

Tôi chỉ biết nhăn răng cười trừ rồi vọt lẹ.

.
Cửa phòng Nhi( lẽ ra là phòng tôi) vẫn đóng. Có lẽ nó giận tôi thật! Tôi
thở dài ũ rũ đi vào phòng anh Năm lấy đồ sạch để tắm. Trong lòng tự nhủ
: "Kệ! Tắm cho thư giãn cái đã!"


Vừa bước đến cửa nhà tắm thì Nhi cũng vừa bước ra với bộ đồ có vẻ dân dã
hơn một tí, đầu tóc vẫn còn ướt. Thì ra Nhi đi tắm chứ không phải giận ở
trong phòng như tôi vẫn nghĩ. Có lẽ tôi đã đánh giá nó thấp quá.

Con nhỏ thấy tôi liền nở nụ cười tươi rói. Mặc! Tôi làm mặt cô hồn đẩy
cửa buồng tắm bước vào nhưng Nhi đã nhanh chóng nắm tay tôi giữ lại
khiến người tôi run lên bần bật. Đã vậy Nhi còn nhìn tôi bằng ánh mắt
"âu yếm, chứa chan tình cảm", như yêu nữ muốn dụ dỗ Đường Tăng năm xưa.
Nhưng tôi tự biết đạo hạnh của mình chỉ ngang bằng ... Trư Bát Giới, còn
con nhỏ này là yêu nữ thứ thiệt. Tôi sợ mình cầm lòng không nổi nên hai
mắt cứ ngó đi đâu, mặc cho Nhi muốn làm gì thì làm.(^^)

Tim càng đập nhanh hơn khi Nhi từ từ nâng tay tôi lên. Không lẽ...Nhi
muốn biểu lộ tình cảm với tôi. Ôi, còn gì sung sướng bằng! Tôi toét
miệng cười định mở miệng buông lời " yêu đương" nhưng cũng đành ... há
họng vậy luôn.

- Trả Trung nè! Đừng làm mặt giận nữa, xấu lắm!

Rồi Nhi dúi vào tay tôi cái nơ ấy, chẳng nói thêm lời nào mà vội bỏ đi,
khiến cho tôi cảm tưởng như có con ruồi vừa chuôi tọt vào miệng mình...

avatar

chipcoiga
(¯`°•:ღADMINღ:•°´¯)
(¯`°•:ღADMINღ:•°´¯)
Nhấn Vào Đây Để xem Thông Tin về thành viên này
 


Bài gửiTiêu đề: Re: BÌNH MINH NẮNG ẤM(konkowu) Mon Jun 14 2010, 00:47
Chương 4 .
.
Phút ngoài lề.


Vậy là lại một tuần nữa trôi qua. Khoảng thời gian ấy là ngắn hay dài!?
Tôi không biết! Chỉ biết là khoảng thời gian chưa đủ để chúng tôi có thể
sinh hoạt bình thường như mười năm trước. Tuy ở chung nhà nhưng hai đứa
tôi ít khi nào trò chuyện. Dường như có một rào cản vô hình nào đó giữa
hai đứa chúng tôi chăng?


Nhiều lúc tôi vẫn tự hỏi " Nhi ơi, sao bạn vô tâm lắm! Cái nơ kỉ niệm ấy
vẫn theo tôi suốt bao năm tháng, vậy mà sao Nhi lại nỡ quên đi? Sao Nhi
vẫn cứ mang hoài suy nghĩ rằng đó là của một người con gái khác mỗi khi
vô tình trông thấy tôi nâng niu cái nơ ấy một cách âu yếm?".


Mà thật ra...cái nơ ấy đúng là vật kỉ niệm của người con gái mà tôi
thương nhớ mãi mãi, phải không Nhi.....
****************************************
.
.

Từ khi Nhi đến đây cuộc sống của tôi có phần mất cân bằng, nếu không
muốn nói là bị đảo lộn hoàn toàn. Tôi đã không còn được bày bừa, bê bối
như trước nữa. Nói chuyện cũng phải giữ lời hơn, không được "sổ" thoải
mái như xưa.


Tôi vẫn nghĩ: hè là được đi chơi với bạn bè thoải mái, nào ngờ .... Tụi
kia đúng là lũ vô tình. Tụi trong xóm thì lấy lý do: Nhi lâu rồi mới về
quê, còn lạ lẫm nhiều chỗ nên cứ dẫn con nhỏ đi suốt. Bỏ mình tôi ở nhà
hẩm hiêu. Mấy thằng cùng với lớp tôi còn đáng ghét hơn. Dạo trước bọn nó
đến thăm nhà tôi đã hiếm mà con than thở đường xa mệt nhọc, vậy mà mới
bữa trước đến chơi thấy Nhi thoáng qua thôi là tuần sau tụi nó có mặt
không thiếu một ngày. Đã vậy còn cười hề hề :" nhớ mày quá, sợ mày buồn
nên tụi tao qua mày chơi thường hơn hen!". Chơi khỉ gì tôi chưa thấy,
chỉ thấy bọn nó dòm ngó muốn xuyên thủng cả nhà tôi. Mà cũng lạ! Tụi nó
dòm Nhi đến mòn con mắt, mà chả thằng nào dám đến bắt chuyện cả! Âu cũng
là một điều may mắn đối với tôi.


Tôi vốn thích câu " hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên đối diện
bất tương phùng", dĩ nhiên ở trường hợp của tôi sẽ cao hơn: " Tình cũ
không rũ không tới".


Số là thời điểm này trùng với mùa câu cá ở quê tôi. Tôi lại là "truyền
nhân" đời thứ...7 trong nhà nên rất háo hức được trổ tài. Trò đi câu này
lại đang "hot" đối với bọn con trai thôn quê chúng tôi nên đứa nào đứa
nấy đã chuẩn bị "đồ nghề" từ tháng trước, chỉ chờ mùa nước về là " lên
đường".

"gần mần rô, xa ra lóc"- đó là câu truyền miệng của dân "câu kéo" xóm
tôi. Và đó là một triết lý luôn luôn đúng. Nhưng ngoài các câu triết lý
ra chúng tôi còn có những điều kiêng kị nhất định....
Xui thay điều cấm kị đó sắp bị vi phạm khi nghe tin anh Ti rũ Nhi đi
cùng. Có dịp đi chơi với Nhi thì ai mà không thích, nhưng ...đi câu mà
dẫn con gái theo là điều cấm kị nhất trong mọi điều cấm kị.


Không phải tại tôi mê tín mà đó là bài học xương máu từ mấy năm trước.
Những lần trước bọn tôi cũng thử dẫn bọn con gái trong xóm theo. Kết quả
là chỉ mới đi được nữa quãng đường bọn con gái đã than ầm lên, nào là
đau chân, nắng nóng, xa xôi.... Rồi còn bắt bọn con trai chúng tôi phải
dẫn về, thành ra công cốc. Giờ nghe Nhi gật đầu cái rụp khiến tôi chột
dạ vì... dù sao tôi vẫn thích đi câu hơn nên tìm mọi lý do để Nhi từ bỏ ý
định.

Để làm được việc đó thì trước tiên tôi phải bắt chuyện với Nhi đã.

- Nghe nói Nhi muốn đi câu với tụi này hả?

- Ừ!

- Không được đâu!

- Sao không được?

- tại ... trời nắng lắm! Bà không sợ đen da sao?

Nghe tôi buộc miệng gọi Nhi bằng "bà" khiến nó sựng người khoảng vài
giây, nhưng rồi lại cười tươi hơn trước. Tôi vốn đinh ninh rằng đem
chuyện sắc đẹp ra là nó sẽ sợ mà rút lui, nhưng dường như nhiêu đó vẫn
chưa "đủ đô".

- Thì đội nón! Với lại về quê mà da trắng quá cũng hơi kì. Đang muốn
phơi cho đen bớt nè!

Tôi vội kể thêm một số lý do nữa mong nó sẽ hồi tâm chuyển ý.

- Nhưng đi xa lắm! Lại có bùn dơ, gai cộ, rồi rắn rít nữa! Bà,à... Nhi
không sợ à?

- Ông cứ xưng hô "ông, bà" đi cho tiện. Còn về chuyện đi câu thì tui đã
nhất quyết đi nên ông đừng cố gắng thuyết phục nữa. Sao bọn con trai các
ông đi được mà tui đi không được. Còn quần áo dơ thì về giặt chứ có gì
mà lo!

Đuối lý, tôi đành ra chiêu cuối:

- nhưng tụi này đi đến chiều, đói bụng là phải ăn cá sống đó!

Nhi cười khì:

- Thì mấy người cứ việc ăn! Tui tự đem đồ ăn theo.
.


Thôi rồi! Con gái trên đời này đều được đúc từ một khuôn ra hay sao ấy.
Trước đây mấy con nhỏ trong xóm cũng nằng nặc đòi đi y như vậy, để rồi
cuối cùng.... Chưa kể mấy con nhỏ đó là dân quê thứ thiệt, còn Nhi- một
tiểu khuê các, quen ăn sung mặc sướng thì sao chiệu nổi chuyến đi này.
Vì vậy chiều nay chắc mẻm là ... công dã tràng!

Trưa đó nằm ngủ không được, tôi thầm rũa tên Ti rũ con nhỏ này đi mà
chi. Thiếu gì cách để mà "me" nó, sao lại chọn cái cách làm "cụt hứng"
anh em vậy nè. Có rũa thì cũng đã rồi nên tôi đào rất ít trùn, sợ phí
công. Người ta thường nói tính tôi hay lo xa nên nhiều lúc bỏ đi mất cơ
hội. Mà dường như lần nào cũng như vậy mới tức chứ...

Chuyện đi ruộng đối với con trai bọn tôi là đồ bỏ, nhưng với dân thành
thị, đặc biệt lại là con gái thì đó là cả một chặng đường khó khăn không
thua gì đường... lên đỉnh Olympia. Mà muốn lên được đến "đỉnh" thì phải
vượt qua nhiều cửa ải.

Ải thứ nhất là ...bùn đen. Đây là khắc tinh của bọn "công chúa" ưa ở
sạch. Tôi cầu ông Địa cho Nhi biết sợ mà đòi về sớm, khỏi mất công đi
xa. Nhưng ông Địa hôm nay không linh cho lắm. Nhi vượt qua được thử
thách này không mấy khó khăn, lại có phần thích thú.

- Ui! Sình này coi vậy mà mát quá hen! Hổng biết có bị "ô nhiễm" gì
không?

- Hổng sao đâu! cái này khi khô là tự động tróc ra hết hà! Tốt cho da
lắm á!


Cu Lỳ ơi là Cu Lỳ! Lẽ ra đã có thể đuổi cổ con nhỏ này về sớm với lý do
"vệ sinh phòng ngừa nhiễm độc" từ...sình. Nhưng chưa kịp mở miệng thì
thằng nhóc đã nhảy vào họng tôi rồi.

Không sao cả, vẫn còn ải tiếp theo.

Chặng tiếp theo sẽ rất khó khăn. Đó là con đường mòn dọc bờ ruộng. Những
đường ruộng này rất nhỏ và trơn, lại chi chít những gai trinh nữ sẵn
sàng đâm thủng chân những kẻ vô tình giẫm vào.

Đi đã quen như bọn tôi đây còn "cóng róng", nói chi là đứa chân ướt chân
ráo như Nhi. Nhìn khuôn mặt con nhỏ nhăn nhó vì giẫm phải gai hơi tội,
nhưng rồi nó cũng vượt qua được trước sự bất ngờ của tôi.

Có một điều bất bình thường mà khi đó tôi chẳng nhận ra. Khi đó tôi với
anh Ti đi trước dẫn đường nhưng mắt vẫn dõi theo Nhi. Bỗng anh Ti thúc
nhẹ vào sườn tôi một cái hơi nhột.

- Ê Trung, thấy gì lạ không mầy?

- Thấy gì?

- Đó đó!- Anh tay đưa ánh mắt về phía Nhi.

Tôi ậm ừ:

- Ừ! Gai bữa này nhiều quá! nhìn nó đi mà thấy tội.

- Tao không nói chuyện đó! Gai thì đứa nào mà chẳng đạp?

- Chứ chuyện gì?

Anh Ti thì thầm một cách bí hiểm:

- Mày để ý nãy giờ nó bước đi như thế nào không?

Tôi chưng hửng:

- Thì bình thường, bằng hai giò!

- Thì hai giò chứ hổng lẽ hai cánh! Ý tao nói lạ là nãy giờ con nhỏ đó
chưa trượt té cái nào. Quần áo nó còn sạch bon hà!

Đúng thế thật! Anh Ti mà không nói chắc tôi cũng không để ý. Cái đường
mòn này khó đi nổi tiếng từ trước đến nay không phải vì gai trinh nữ,
cái khó khăn nhất vẫn là cố gắng để không bị "chổng vó". Đi rành như tụi
tôi mà đứa nào đứa nấy còn bị trượt ào ào. Vậy mà nãy giờ Nhi chỉ quan
tâm đến việc đi thế nào để ít bị gai đâm.

- có thể ...tại nó là con gái!- tôi nhận xét.

- Con gái cái con khỉ! Tụi con Ngân cũng là con gái đấy thôi, vậy mà tụi
nó còn chổng vó kinh hơn tụi mình!

- Thì ... chắc tại nó ốm nên giữ thăng bằng tốt.- tôi cố đưa ra một lý.

- chứ thằng Ti cò ma này có đứng vững được hơn ai đâu. - Anh Đen chen
vào - THôi! đi nhanh, tới rồi kìa!




Cuối cùng thì Nhi cũng tự đến được địa điểm câu. Quả thật đây là điều mà
tôi không lường trước được. Vượt qua hết những đám gai cuối cùng, nó
khập khiễng đến cạnh tôi, buộc miệng than thở:

- Đường gì mà khó đi quá trời!

Tôi lầm bầm:

- Kêu ở nhà không nghe! Giờ thì...ráng chiệu!

Tranh thủ thời gian, Nhi lang thang ra chỗ bờ suối rồi ngồi bệt xuống
một nhúm cỏ khô để "khám" lại đôi bàn chân của mình trong khi bọn tôi
lặng lẽ chọn " lỗ " câu. Tôi chọn địa điểm gần chỗ Nhi ngồi, cắm cuối
móc trùn vào lưỡi câu. Thấy là lạ, Nhi đứng dậy bước đến chỗ tôi. Nhác
thấy con trùn đang ngo nghoe trên tay nó liền nhăn mặt lại. Tôi biết
trước đây Nhi bảo hay bắt trùn là xạo, chỉ vì muốn xỏ tui. Giờ đây trông
mặt nó như vầy thì chưa biết ai sợ ai.

- Ghê quá à! Ông làm gì nó dzạ!

Tôi cười:

- Móc trùn để câu chứ chi!

- Dơ vậy mà ông cũng làm được! đúng là...

Tôi hơi quê nhưng cũng cố giữ hòa khí.

- Tui móc chứ bộ bà móc sao mà la lối hoài. Ráng mà câu cho được cá to,
chút nữa nướng ăn luôn.

Nhi nhoẻn miệng tặng cho tôi một cái đồng tiền thật xinh trên mặt. Nhưng
con nhỏ cũng chẳng đủ can đảm đứng cạnh tôi lâu để xem cảnh xỏ con trùn
qua lưỡi câu sáng loáng. Đặc biệt là khi tôi giảng giải cách móc trùn
phải ngắt nhỏ thế nào, quấn thế nào, làm cho con trùn...nát bét thế nào
thì Nhi đã xanh mặt rồi. Cái bộ dạng chết nhát quen thuộc của con gái ấy
khiến tôi bực mình nhưng cũng chẳng dám lên tiếng, sợ đụng chạm tự ái
lẫn nhau.

Lát sau tôi chìa cần câu cho Nhi: - nè, xong rồi!


Giờ Nhi mới dám quay lại nhìn tôi, nhưng lại nhìn hơi lâu, mà còn cười
khó hiểu nữa.

- Nhìn mặt Trung ... dễ thương ghê!

Tôi còn chưa kịp hiểu ý thì Nhi đã bước tới nhẹ nhàng lau mặt cho tôi.

- Móc trùn thế nào mà lại để cho nó " tè " lên mặt thế?

Tôi khịt mũi: "đi câu mà sợ dơ à! Đúng là con gái!"

Nhi chẳng buồn cãi với tôi. Nó bị hút vào mấy cái khác ngớ ngẩn hơn
nhiều.

- Ý! Cái " trắng trắng " này là gì vậy Trung?

Tôi thở dài:

- cái phao chị ơi!

- Em ngoan! Nhưng làm ơn cho chị biết: bộ ... em sợ con giun bị chết
đuối hả?



Như đấy sụp dưới chân, tôi ướt gì mình rớt xuống dưới chết luôn cho rồi.
Trời ơi là trời! Con nhỏ này giả ngu hay cố tình chọc tức tui vậy nè
trời!

- Chị hai ơi là chị hai! Đây là cái phao câu cá chứ đâu phải là phao cứu
sinh! NGHE CHO KĨ : thả lưỡi câu xuống, nhìn cái phao, khi nào phao
chìm xuống thì giật mạnh lên! ĐƯỢC CHƯA Ạ!

Giờ chẳng cần biết Nhi hiểu hay chưa tôi vội "bay" qua bờ bên kia vì sợ
phải trả lời những câu hỏi ngớ ngẩn của nó lắm rồi.

Con nhỏ đó cũng chẳng vừa. Nó giật lấy cần câu rồi lủng lẳng đi tới mé
khác, ta vẻ như ta đây không cần ai giúp đỡ. Tôi nhủ thầm: Thôi kệ nó!



.
Tôi đến cạnh anh Ti nhìn ảnh câu cho đỡ ghiền. Nhưng nhìn ảnh giật lia
giật lịa khiến cho máu ghiền của tôi càng lúc càng... "ghiền" hơn. Đúng
là "người tính không bằng trời tính", ngay từ đầu tôi đã không ngờ Nhi
có thể lội bộ từ nhà ra tới đây nên không chuẩn bị thêm "đồ nghề". Bây
giờ đành "rữa tay gác kiếm" ngồi chơi xơi nước. Tất cả cũng chỉ tại...
.
Miệng thì nói mặc kệ nhưng mắt tôi vẫn luôn quan sát động tĩnh của Nhi,
dù sao tôi cũng có nhiệm vụ phải trông nom nó mà. Nhưng lạ một chỗ là ở
bên đây anh Ti giật lia lịa thế mà Nhi lại ngồi trờ ra, chẳng buồn nhúc
nhích. Ngẫm nghĩ một hồi rồi tôi lại quay sang bờ của Nhi.

- Bà sao vậy? Cá không ăn à?

Miệng méo xệch, Nhi ngồi gật đầu trông thật thảm hại.

- Cái phao không chìm hay sao?

- Ừ! Nó cứ nổi lều bều hoài!

Tôi lia mắt xuống khu mặt nước chỗ Nhi thả cần, nhưng lia nổ cả mắt mà
tôi chẳng thấy cái phao "nổi lều bều" của Nhi ở đâu.

- Cái phao đâu?

- Kia kìa!

- Chỗ nào?

- Đó, chỗ cọng cỏ bị gãy đó!

- Trời ơi là trời!- tôi kêu lên- đó là cọng rơm! Vàng khè vậy mà bảo là
phao à! Cá ăn rồi, GIẬT LÊN!


Tội nghiệp! Nghe tôi rống lên như bò bị cắt tiết, Nhi quíu cả tay vội
"nhấc" (lẽ ra là giật mới đúng) cần câu lên. Đúng là con Nhi mất căn bản
đi câu trầm trọng.

Quả như tôi dự đoán, phía đầu dây câu là một con cá rô mề to cỡ ba ngón
tay.

- Ý! Con cá kìa!- Nhi thích thú reo lên.

- Thì con cá chứ bà nghĩ là gì? Ê Ê! Đem vô đây mau! Để đó nó
vuột mất bây giờ!


Nghe tôi hối như vậy Nhi vội kéo cần vô bờ. Nhìn điệu bộ chậm rãi của nó
thật ngứa con mắt. Nhưng tôi lo lắng cũng bằng thừa vì con cá chẳng thể
nào chạy đi đâu được nữa. Tội nghiệp con cá, để lâu quá nên nó nuốt
luôn cả lưỡi vào bụng. Tôi phải cố gắng lắm mới gỡ ra được nhưng con cá
cũng ói máu tùm lum. Nhi thấy vậy liền nhăn mặt lại làm tôi nổi cáu.

- không muốn thấy cảnh này thì làm ơn để ý phao giùm một cái!

- Nhìn mặt ông là tui muốn tôi mắt rồi, nhìn phao sao thấy!


Mém chút xíu là tôi lộn nhào xuống suối rồi! Con nhỏ này ác mồm thật,
mới la có một câu mà nó đã xỏ tôi lại rồi. Như không để cho tôi kịp trấn
tính, nó sai luôn:

- Ông gỡ phao ra đi! Khó chiệu quá!

- Gỡ phao sao câu?

- Chứ anh Sơn thì sao? Ổng cũng đâu có phao đâu?

- Đó là câu chì! Khó hơn câu phao à nha!

- Khó đến đâu cũng đỡ hơn nghe lời ông!


Tôi đã cố hòa bình mà sao con nhỏ cứ muốn gây chiến hoài. Thấy tôi mím
môi lại nên nó đành im bặt. Tôi cũng chỉ mong có vậy nên đột ngột giật
lấy cần câu trên tay nó nhưng con nhỏ chẳng- tỏ-vẻ- gì- là-...Chùn bước.
Nó biết tôi sẽ chẳng dám xin nó "tí huyết" nào
đâu nên vẻ mặt vẫn cứ kênh kênh dễ ghét. Mà thật... tôi đâu có định xin
xỏ nó gì đâu. Tôi chỉ ...kéo phao lên sát mũi cần thôi. Kéo xong tôi
nhanh chóng "vọt" qua bờ bên kia mặc cho con nhỏ "tự sinh tự diệt".

- Ê! - Nhi gọi giật lại.

- Gì nữa? - tôi nổi cáu.

- chưa móc trùn!

Ặc ! Tôi quên mất là còn có chuyện này.








Tôi nhào qua bờ bên kia xem tình hình "lũ quỉ" thế nào. Coi bộ dạng đứa
nào cũng làm ăn khấm khá, khổ nỗi chỉ toàn là cá rô. Nhớ mùa câu năm
ngoái tôi cũng có máu sát cá với biệt tài một buổi được 5 con cá trê
"bợm". Nhà tôi nổi tiếng về nghề cá nhất xóm, nay tôi lại là đời tiếp
theo nên tay nghề cũng khá cao. Với kinh nghiệm của tôi thì câu ruộng
cho chắc ăn. Chứ câu suối kiểu con Nhi thì có nước ...chiều ra chợ mua
cá.

Nhưng dù có ba hoa tài nghê thế nào đi chăng nữa thì cũng vô ích, hôm
nay tôi sẽ chẳng có cơ hội để trổ tài. Nhưng bù lại chỉ cần Nhi vui thì
tôi cũng...đỡ buồn chút chút.
Ở đời nào ai đoán được chữ "ngờ". Tôi càng lúc càng thắm thía câu nói
đó.

Khi tôi đang lững thững đi đến chỗ anh Ti xin câu "ké" cho đỡ ghiền thì
bỗng nghe một tiếng "Soạt" xé cỏ từ bờ bên kia. Theo kinh nghiệm lâu năm
nên cả bọn cùng giật mình quay sang mà trố mắt. Nhi đang luống cuống
với chiếc cần câu cong hết cỡ.

Quỉ thần ơi! Nơi lẽ ra chỉ là một lưỡi câu bé xíu thì giờ đã thay thế
bằng một con cá lóc khổng lồ đến mấy lạng chứ không ít. Tiếc là Nhi
không có kinh nghiệm trong tình huống này nên sau hôm nay tôi sẽ phải
"mai táng" chiếc cần này là chắc chắn. Nhưng giờ không phải lúc lo
chuyện đó.

- kéo nó vào bờ đi! Kéo vào! Trời ơi! Nhanh lên!- cả bọn cùng là ì xèo
cả lên càng khiến cho Nhi lúng túng.

Tôi sốt ruột vội "phi thân" qua bờ bên kia mặt kệ nó trơn cỡ nào.


Tiếc là đã chậm.
Một tiếng "rắc" khô khốc vang lên mang theo bao nỗi sầu đau. Nhưng cũng
may là con cá bay thẳng lên bờ. Tôi chỉ kịp nhào tới chặn đầu con cá,
không cho nó cơ hội xuống nước.

- Đưa giỏ đây! Nhanh lên!- tôi hét lên trong khi Nhi vẫn chưa kịp hoàn
hồn. Tôi không biết sau vụ này Nhi có ghét tôi hay không nhưng nếu bây
giờ để sổng con cá thì tôi sẽ mãi không tha thứ cho mình.



Phù! Sau một hồi vật lộn cuối cùng con cá cùng nằm gọn trong rọng. Một
con cá khổng lồ đúng nghĩa, thuộc hàng cực hiếm ở đây.

Tôi vẫn luôn tự hào mình là tay sát cá chuyên nghiệp nhưng vẫn chưa bao
giờ dám mơ đến cá lóc, đặc biệt là một con to thế nầy. Mà người câu được
lại là một con nhỏ chưa- từng- có-kinh- nghiệm- câu- kéo- ngày- nào.
Thiệt là chẳng còn lời gì để diễn tả bằng câu: " chó ngáp phải
ruồi...già".

Cả đám sau một phen hoảng loạn giờ bu lại trầm trồ đấu giá con cá, đưa
nó lên tới tận câu lạc bộ Hàng Không khiến con Nhi sung sướng đến đỏ
mặt. Bình phẩm chán chế rồi ai về chỗ nấy tiếp tục "sự nghiệp" của mình.


Chỉ có tôi và Nhi là lại vô công rồi nghề bởi cái cần duy nhất đã "đi
tong" còn đâu.

- Giờ làm gì?- Nhi lắm lét nhìn tôi như thể tôi sắp ăn thịt nó không
bằng.

May cho nó là giờ tôi có tấm lòng của bồ tát nên nhẹ giọng:

- Gãy thì về chứ sao!

Tôi từ tốn thu cả lưỡi lẫn nhợ rồi cầm rọng cá đứng lên. Oái ăm thay cái
mé đất này bị bét nhè do cuộc chiến khi nãy, giờ đây lại trơn khủng
khiếp. Vừa mới đứng dậy thì tôi đã chổng hai vó lên trời, trượt một cú
dài xuống suối.

Sự việc xảy ra trong chớp mắt. Một tay cầm rọng, còn tay kia không biết
quơ quào thế nào mà túm được một thứ. Hình như thứ đó không chắc cho lắm
nên cũng bị kéo ùm xuống theo.
Bị uống vài ngụm nước một cách bất ngờ, tôi vội ngoi đầu lên ho sặc sụa.
Cũng may tôi bơi cũng không đến nỗi tồi. Nhưng hồi nãy mình túm được gì
vậy ta? Thon thon...mềm mêm...? Thôi chết rồi!

Tôi giật mình ngước lại lên bờ thì không còn thấy Nhi ở đó nữa.

- Hay thậtt! Ông định "thủ tiêu" tui bằng cách này hả?

Nghe giọng Nhi sặc sụa sau lưng tôi vô cùng mừng rỡ như gỡ được mối lo
trong lòng. Tôi chỉ sợ nó xảy ra chuyện gì ( dù mực nước ở chỉ cao tới
cổ tôi là cùng).

Bỗng giọng anh Ti trên bờ lảnh lót:

- Định nắm tay "em" đến bao giờ nữa hả cu?


Tôi đỏ mặt khi nhận ra là tôi vẫn chưa buông tay Nhi ra. Nhi nhẹ nhàng
rút tay, chẳng để ý đến lời chọc ghẹo của anh Ti.

- con cá còn không?

Tôi gật đầu rồi quay lưng đặt rọng lên bờ, định nhảy lên. Nhưng chưa kịp
nhảy thì Nhi đã túm lấy cổ áo tôi kéo giật lại khiến tôi té nhào ra
sau. Đang choáng váng do bị tấn công bất ngờ, tôi cố ngoi đầu lên thì
bỗng giật mình. Cả năm tên Ti, Lỳ, Mốm, Méo, và cả anh Đen đều nhảy ùm
xuống khiến tôi uống nước liên tục.
Nãy giờ tôi với Nhi "quậy" ầm ầm động cả khu nước thì cá nào dám ăn nữa
nên cả bọn bỏ cần đó, nhào xuống nước "thủy chiến". Tất cả 7 đứa nhưng
chỉ có mình Nhi là con gái, nó cũng chẳng ngại ngùng gì mà không nghịch
nước cùng bọn con trai chúng tôi. Thân thiết như anh em từ nhỏ tới giờ
chưa từng xa cách.


Sau buổi đi câu tràn đầy kỉ niệm đó, tôi với Nhi lại có thể trò chuyện
thân thiết như xưa. Hòa bình đã được thiết lập, dẫu lâu lâu cũng còn
chiến tranh vài nơi. Nói là nói vậy chứ giữa chúng tôi nào giờ có chiến
tranh gì đâu, chẳng qua hai đứa bọn tôi vẫn còn ngại ngùng sau mười năm
xa cách nên khó mở miệng trước được. Có lẽ là lỗi do tôi trước nhất do
cái vẻ mặt lạnh lùng trời đánh của mình đã để Nhi hiểu lầm. Cũng có
nghĩa là sau này tôi sẽ còn khổ nữa, khổ dài dài....

avatar

chipcoiga
(¯`°•:ღADMINღ:•°´¯)
(¯`°•:ღADMINღ:•°´¯)
Nhấn Vào Đây Để xem Thông Tin về thành viên này
 


Bài gửiTiêu đề: Re: BÌNH MINH NẮNG ẤM(konkowu) Mon Jun 14 2010, 00:48
Chương 5 .
.

Hồi cấp hai tôi vốn có ấn tượng xấu với bọn con gái, vậy mà lên lớp 9
lại chơi thân được với Quyên mới lạ. Quyên vốn là lớp trưởng của tôi
suốt bốn nắm cấp 2, một đứa tài sắc vẹn toàn, công dung ngôn hạnh đầy
đủ. Nhưng cái tính thất thường của con gái thì ... chẳng có khác gì mấy.



Hồi ấy học lực của tôi chỉ thuộc loại khá do "bận" luyện phim chưởng quá
nhiều. Nhưng điểm các môn tự nhiên thì tôi vẫn chiếm thế thượng phong.
Tôi và Quyên học chung với nhau suốt ba năm trước đó, từ lớp 6 lớp 7 rồi
lại hết lớp 8, vậy mà chúng tôi chưa một lần trò chuyện thân mật nào ra
hồn. Những năm ấy Quyên vẫn cao hơn tôi nhiều, lại quyền uy tột bậc ở
cái trường làng này. Lúc đó tôi vẫn là một thằng nhóc tì lùn một mẩu nổi
tiếng nhất trường nên chẳng ai màng tới tôi, cũng như tôi chẳng màng
tới nhỏ nào cả.

Nhưng... tôi đâu thể lùn hoài như vậy. Chẳng biết ăn phải cái gì mà chỉ
sau ba tháng hè tôi đã cao lên một cách chóng mặt, vượt qua cả con
Ngân,... và dĩ nhiên cũng hơn cả Quyên. Khi đã cao bằng chị bằng em thì
tôi lại chẳng hứng thú đi so đo chiều cao với bọn con gái nữa. Lớp 9 mà,
lứa tuổi trăng rằm ấy cũng dễ khiến cho tôi có những rung động đầu
đời....
.
Đầu năm lớp 9 cả trường phải làm vệ sinh phòng học. Lớp tôi cũng phải ì
ạch bò ra mà làm. Tụi học sinh trong lớp tôi chỉ siêng năng được đợt
đầu, đến đợt sau là tụi nó biến mất chẳng để lại dấu vết hơn nữa lớp.
Tụi thằng Thắng cũng định "biến", nhưng thấy thằng đầu đất như tôi vẫn
cặm cụi dọn dẹp nên bọn nó cũng đành ở lại theo.

Quyên lúc đó vẫn giữ chức vụ lớp trưởng. Tính nó vốn hiền lành nên cũng
được lòng hầu hết các thành viên trong lớp. Với bản lĩnh của mình, Quyên
chỉ cần điều động các thành viên còn lại làm hết những phần việc không
mấy khó khăn.

Cuối cùng cũng xong việc. Đang lui cui định đạp xe về cũng lũ bạn thì
Quyên chạy tới.

- Trung ơi Trung, chờ mình với!

Tôi phải dừng xe lại một lúc lâu mà Quyên mới chạy đến nơi. Vừa thở hổn
hển vừa nói.

- Hôm nay cám ơn các bạn đã không bỏ Quyên mà về! Quyên muốn mời mấy bạn
đi uống nước.

Quyên vừa thở tay vừa nắm chặt yên sau xe khiến tôi có muốn bỏ đi ngay
cũng không được. Tôi vốn chẳng ưa cái vụ đi đâu với con gái kiểu này.

Tụi thằng Thắng biết tính tôi, vội nhào nhanh đến.

- Thấy bạn có lòng nên tụi này cũng sẵn sàng. Nhưng ai rũ thì người đó
phải "làm phận sự" sau cùng nghen.

Quyên cười khì:

- Dĩ nhiên rồi! Quyên nói là Quyên mời mà!


Tôi chẳng buồn hưởng ứng chuyển này, chỉ mong về nhà sớm cho khỏe. Chỉ
khổ một cái là ba thằng kia đã gật đầu cái rụp.
Đang chẳng biết làm thế nào thì Quyên đột nhiên nắm lấy tay tôi lay lay:


- Trung đi luôn nha! Không có Trung là Quyên giận đó.

Thằng Phong cũng ùa vào.

- Ừ! Đi đi mày, giờ này về nhà cũng ngủ chứ có làm gì đâu.

Thằng Long khoác vai tôi:

- Đã vậy còn được lớp trưởng "xinh đẹp khả ái" đây mời một chầu nước
miễn phí thì còn muốn gì nữa?

Mặc cho tụi nó muốn nói gì thì nói nhưng tôi không muốn dính líu gì tới
bọn con gái. Suy nghĩ lúc này chỉ có mình Nhi là người bạn gái thân nhất
của tôi mà thôi, vì vậy tôi sẽ không để đứa nào chiếm cái vị trí ấy cả.


Trong khi tôi còn đang giữ quyết tâm từ chối nhưng nhìn thấy ánh mắt
long lanh của Quyên sao giống người ấy đến thế. Bấc giác tôi lại gật
đầu.

.
.
Quyên dẫn bọn tôi đến một quán nước cũng khá "ngon lành", cho phép bọn
tôi tự nhiên chọn món. Dĩ nhiên là ba thằng quỉ kia kêu những thứ hơi
đắt một chút để hù Quyên chơi, nhưng tôi biết tụi nó đã thủ sẵn tiền
trong túi chút nữa sẽ tự trả. Tụi nó là vậy, ngoài miệng cứ muốn ăn tươi
nuốt sống người ta nhưng bên trong toàn kinh phật. Tôi chỉ kêu một chai
xá xị hợp với số tiền còn lại trong túi.

Chị nhân viên xinh đẹp bước ra nhiệt tình tiếp đón bọn tôi. Lúc đó chị
có cười khẽ với Quyên một cái nhưng tôi chẳng để ý. Gọi nước xong chị
bước vào quán. Chỉ một lát sau bưng ra những thứ đã yêu cầu, ngoài ra
còn có một dĩa trái cây rõ to khiến thằng Long hết hồn.

- Ý chị ơi! Tụi em đâu có kêu cái món này!

Chị cười đầy ẩn ý:

- Cái này chị khuyến mãi cho mấy đứa. Thôi, mấy đứa cứ trò chuyện tự
nhiên.


Nhìn dáng chị mất hút vào trong quán, bọn tôi ngơ ngác nhin nhau, chẳng
đứa nào dám đụng tới dĩa trái cây cả. Chẳng đứa nào dám tên trên đời này
lại cái quán hào phóng như vậy. Nhưng Quyên thì lại ăn ngon lành. Thấy
chẳng đứa nào dám đụng đến cái dĩa khiến Quyên giật mình :

- Mấy bạn ăn đi chứ! Chị Hai mình mời mà!

Bốn cặp mắt mở to hết cỡ:

- Chị Hai Quyên ??

Thắng lắp bắp:

- Vậy...đây là nhà bạn?

Quyên ôm miệng cười khúc khích rồi khẽ gật đầu.


Ba thằng quỉ kia ngơ ngác một hồi rồi nhìn nhau nhún vai một cái. Ai chứ
bọn này tôi quá rõ vội nhích ghế xa xa tụi đó ra một tí. Sau cái động
tác nhún vai lấy lệ, ba thằng chẳng cần giữ phép nữa mà tranh nhau nhanh
chóng làm gọn dĩa trái cây.

Quyên thấy tôi chẳng lấy miếng trái cây nào, nó nghĩ tôi chẳng "tranh"
lại tụi kia nên định vào lấy thêm. Thấy thế tôi vội giữ lại:

- Thôi lớp trưởng đừng lấy nữa! Tại tui không ăn chứ không phải giành
không lại tụi nó!

Quyên ngồi xuống nhưng nhìn tôi bán tín bán nghi. Có lẽ nó không nghĩ
thời đại này còn có thằng con trai như tôi.

Thắng miệng còn nhồm nhoàm lên tiếng:

- Thằng Trung nó vậy đó! Tụi tui là bạn thân nên hiểu tính nó lắm. Để
dành mà nó hông ăn thì...phí quá, chứ anh em ai nỡ giành lộn! Phải không
mầy?- Thắng nháy mắt với tôi, không quên bốc thêm vài miếng.


Nhìn bọn nó tranh giành tôi chỉ cười khẩy, nhìn ba thằng vẫn còn đang
tận lực "tham chiến".


Quyên quay sang tôi mở chuyện:

- Trung cũng học cũng khá mà, sao không làm cán bộ lớp! Để ngày mai mình
nói cô chủ nhiệm cho!

Phong chen vào, miệng cũng đang "làm việc" cậc lực.

- Tụi này học hành ngang nhau mà sau chỉ có mình Trung được "ưu tiên"
vậy?

Quyên hơi đỏ mặt:

- Ừ thì... Quyên nói cho mấy bạn luôn!

Tôi vội đính chính:

- Thôi, lớp trưởng tha cho. Tụi này thích tự do hơn.

Nghe tôi từ chối thẳng thừng cộng với cách xưng hô trịnh trọng khiến
Quyên cảm thấy hơi buồn.

- mấy bạn không thích thì thôi! Nhưng... Trung đừng gọi mình là lớp
trưởng nữa nhé!

- Vậy gọi bằng gì?

- bằng tên như mọi người đi.

- Vậy tôi sẽ gọi lớp trưởng là Quyên!


Lúc đó Quyên đã "cạy" được miệng tôi nói vài câu, lại đổi cách xưng hô
nên nó mừng lắm. Lúc ra về bọn tôi cũng chẳng phải trả tiền. Trong khi
bọn tôi cương quyết trả tiền thì Nhi còn cứng rắn hơn.

- Bạn bè lâu lâu không lẽ không đãi nhau được một bữa à?

Rồi Quyên nói thêm :

- Nhưng mai mốt thì không có vụ miễn phí như vầy đâu đó.

Đoán được trước nên bọn tôi dễ dàng gật đầu chấp nhận.
.
.
Chỉ vì một bữa ăn miễn phí mà từ đó tôi đã có cảm tình với Quyên. Chúng
tôi tiếp xúc trò chuyện với nhau nhiều hơn. Chẳng biết cố tình hay vô ý
thế nào mà tôi đột ngột lại được ngồi cùng bàn với Quyên, chỉ biết đó là
ý của cô chủ nhiệm.


Thế là lần thứ hai tôi thân được với một đứa con gái khác không cùng gia
phả huyết thống. Quyên với tôi thân nhau rất nhanh. Thân hơn nữa khi
Quyên cứ gọi tôi là... anh. Quả thật tôi cũng coi Quyên như một đứa em
gái. Do có kinh nghiệm đối xử với những đứa em khác cùng tuổi nên tôi
khiến Quyên gọi anh càng lúc càng thuyết phục. Đâu phải vô cớ mà con
Ngân với con Tuyết lại kính trọng nể phục thằng anh chỉ hơn tụi nó có
vài tháng như tôi. Chẳng qua là cái tính thương em của tôi được thừa
hưởng quá nặng từ gia đình từ lâu đã thiếu vắng bóng con gái.

Tôi coi Quyên như em gái! Đó là điều chắc chắn! Nhưng Quyên coi tôi là
gì thì...tôi không dám chắc. Biết rằng chúng tôi đã thân nhau ghê lắm.
Có chuyện gì nó cũng tâm sự, có gì ăn nó cũng chia cho, kiểm tra bài nào
tôi không làm được nó cũng kéo tôi lên theo. Tụi thằng Thắng cũng chơi
thân nhưng không thể thay thế địa vị của tôi trong mắt Quyên được.

Nhiều lúc tụi nó kéo tôi ra tra khảo:

- bộ mày "kết" Quyên rồi hả?

Tôi thành thật:

- tao chỉ coi Quyên như em gái thôi!

Dĩ nhiên là Thắng sẽ không tin. Thứ nhất là theo quan sát: tôi chẳng có
lấy một đứa bạn gái giắt lưng. Thứ hai: Quyên là đứa mà không ai muốn
làm quen cũng được. Biết bao thằng muốn làm quen mà Quyên lại chủ động
thân với tôi mới lạ. Tội nghiệp thằng Thắng, nó đâu biết lòng tôi dành
cho Nhi nhiều hơn bất cứ đứa con gái nào khác. Và đứng trước những tình
cảm mà tôi đã dành cho Nhi thì...Quyên cũng chưa là gì cả.


Tôi nhìn Thắng nghi ngại.

- Bộ mày "ghen" hả?

Thắng vuốt cái cằm chẳng có lấy một cọng râu, ra vẻ đâm chiêu.

- Ừ! Có lẽ tao ghen thiệt!

Tôi vỗ tay cái "đét".

- Vậy thì dễ ẹc! Tao sẽ giúp mày, chỉ cần khao tao một chầu nước
mía là được. Giá bèo!

Thắng giả vờ mừng rỡ:

- Thiệt hén!
.



Theo đúng kết hoạch của riêng mình, hôm sau tôi bắt đầu hình sự. Tôi
cười thật tươi với Quyên, khen nó thật nhiều để lấy điểm rồi lái câu
chuyện sang thằng Thắng một cách tài tình- tôi vốn khá môn văn mà. Rồi
cuối cùng tôi cũng vào vấn đề chính, thay thằng Thắng "thổ lộ" với
Quyên.

Ban đầu Quyên còn chăm chú khiến tôi cứ thao thao bất tuyệt. Nhưng được
một chút thì hai mắt Quyên đã ươn ướt từ lúc nào, chỉ tí nữa tuôn hết
nước ra khiến tôi nao lòng.
Giọng Quyên xa xăm.

- Ý của anh hay ý của thắng?

Vì giúp bạn nên phóng lao tôi đành phải theo lao.


- của anh!

Quyên nói giọng hờn dỗi:

- Anh nghĩ tôi là ai mà muốn thích là thích vậy?

Tôi gãi đầu:

- Em giận anh à?

- Ai thèm giận người dưng!

Nói rồi Quyên vụt chạy ra ngoài, mấy nhỏ bạn Quyên cũng chạy theo nên
tôi không tiện đuổi theo.

Thằng Thắng hiều kì vội nhảy đến:

- Mày nói gì mà nó khóc dữ vậy?

Tôi lắc đầu thở dài, nhìn Thắng ngao ngán trịnh trọng báo tin buồn:

- Tao nói cho Quyên biết vụ mày thích nó. Nào ngờ...

Nào ngờ... Thắng chẳng hề buồn bã mà còn ôm bụng cười nắc nẻ.

- trời ơi! Thiệt là tao chưa thấy ai ngu như mày! Nói giỡn vậy mà cũng
tin nữa hả cha?

Rôi Thắng gật gù:

- Mà nó khóc vậy cũng hay.

- Sao hay? - Tôi ngạc nhiên.

- Ít ra nó không coi mày là anh em đơn thuần...

- Dẹp mày đi!


Tôi chẳng buồn cãi nhau với nó. Hiện giờ tôi đang rầu thúi ruột, không
biết Quyên có giận tôi thật hay không.

Quả thật là tôi lo xa quá. Hôm trước Quyên xụt xịt là thế nhưng hôm sau
nó tự động mang cho tôi một bịch xí muội, xin lỗi vì hôm qua đã khóc vô
cớ. Tôi thở phào nhẹ nhõm, thầm khen trong bụng: Quyên đúng là đứa hiền
nhất mà tôi từng gặp, kể cả Nhi! Nhưng tôi sau này thực tế vẫn luôn
chứng minh là tôi đã ngộ nhận.
.
.
.

- Đang nghĩ gì vậy mày?

- Buồn ngồi chơi vậy chứ có nghĩ gì đâu!

Tôi chẳng buồn nói chuyện với thằng Tiến thêm nữa. Nó là thằng bạn sinh
cùng ngày cùng tháng cùng năm, đặc biệt là cùng bệnh viện với tôi, lại
là bạn thân từ cấp 1 đến giờ. Tuy Tiến học hành không bao nhiêu (có thể
do lười) nhưng về mặt võ thuật thì tôi cũng phải nể nó một phần. Hiện
giờ Tiến đang là môn sinh Tam đẳng ở lớp Taekwondo Bàu Thành. Nhưng cho
dù có là bạn thân thì cũng chẳng phải lúc tôi muốn nói chuyện với nó.

- Không nghĩ gì mà sao mặt mày...nhìn ghê quá!- Tiến liếm môi.

Tôi giơ nắm đấm lên:

- Ghê sao còn tới! Hôm nay tao đang có chuyện bực mình!

Tiến chẳng thèm để ý, nó vội lái sang đề tài khác.

- Mày với con nhỏ đó là gì?

- con nhỏ nào?

- Con em mày á!

- Con Ngân hả? Em họ tao mà! Có gì không?

- Nó là em họ mày?- Tiến nhìn tôi như chưa tin lắm.

- Hổng lẽ là chị họ tao?

- Vậy...mày giới thiệu nó cho tao nha!


Tôi hơi lưỡng lự. Tính ra thì con Ngân cũng đâu có gì đặc biệt đâu, vả
lại trong đám bạn của tôi cũng chưa thằng nào hỏi thăm tới con Ngân.
Không lẽ con Ngân đã lớn thật rồi. Ở cạnh nó suốt bao năm qua tôi chẳng
hề đế ý đến, mà Tiến quan tâm tới em tôi thật sao?

- Sao mày.... không nhờ con Liên ấy? Mày cũng học ở Văn Lương hồi đó mà?


- Con Liên không thèm nói chuyện với tao đâu! Mà... sao lại dính con
Liên ở đây?

Tôi nhún vai:

- Thì Liên học chung với em tao, có gì nói nó giúp cho. Tao không giúp
được đâu.

- Trời ơi!- Tiến la lên.- Tao không nói con bé đó!

Tôi chưng hửng:

- Em họ tao ngoài nó đâu còn ai!

- Chứ con nhỏ nào hồi bữa tao thấy ở nhà mày hoài!?

- Con nhỏ nào mới được?- Tôi nổi cáo.


Thấy vậy thằng Tiến cũng đành dịu giọng:

- con nhỏ hay thắt bím, rồi gọi mày bằng anh đó.

Tôi ngớ người ra một hồi rồi cũng hiểu nó đang ám chỉ ai. Hóa ra thằng
lỏi này đang để ý đến Nhi, to gan thật! Nhưng có câu :" kẻ không biết
không có tội". Tôi diệu giọng , không muốn làm vỡ tan giấc mộng "viễn
vong" của nó.

- Ừ! Nó là em ... bà con tao.

- Nó về ở nhà mày luôn hả?

- Chi ? Bộ tính dời hộ khẩu qua nhà tao luôn hả?



Tiến không trả lời thẳng, nó đứng dậy giả vờ nạt tụi nhóc đai trắng đang
chạy nghịch ngoài sân rồi lại ngồi xuống.

- Nó ở đâu lận? Mấy tuổi? Tên gì? Có bạn trai chưa?

"Thằng khỉ" này tưởng tôi ngốc hay sao mà lại điều tra một cách sỗ sàng
thế. Nhưng có người hỏi thăm tới "em iu" là tôi lại ro ro:

- Nhi á hả? Nó bằng tuổi tao, năm nay lên lớp 11, nhà ở Long An lận!

- Long An? là ở đâu?

- Miền Tây á?

- Gì xa dữ vậy! Mà chừng nào nó mới về?

- Hai tháng nữa!

Tiến vỗ đùi cười khanh khách:

- Xời! Dư chán! Mày giúp tao làm quen em nó nha. Tao sẽ hậu tạ mày dài
dài.

- Ừ! ... Để coi.



Từ khi có Nhi ở đây thì tôi đâm ra hết sợ khát sợ đói vì bọn ngu này cứ
thay phiên nhau hậu tạ, hậu lễ cho "ông anh rễ" hữu danh vô thực như tôi
đây. Nhưng nói gì thì nói, sức ảnh hưởng của Nhi càng lúc càng lớn
khiến tôi cũng phải dè chừng.
Bỗng tôi nhớ một chuyện hồi chiều Nhi đã nhờ:

- Mà Tiến nè! Tao có cách này...

- Sao? Sao?- nhìn mặt nó hí hửng mà phát ghét.

- Nhi muốn sinh hoạt lớp võ này trong hai tháng tới. Mày...giúp được
không?

- Trời đất! Có gì mà không được!

Nói rồi nó vội đứng dậy.

- chờ tao chút!
.


Nói rồi Tiến chạy nhanh đến chỗ anh Huy, huynh trưởng của lớp võ này. Có
lẽ Tiến đang xin xỏ gì đó. Nhưng nhìn vẻ mặt hí hửng của nó lúc trở về
thì tôi đoán là đã thành công trót lọt.

- Xong rồi mày! Nhưng có hai điều ....

- Điều gì?

- Một là con nhỏ đó chưa từng học võ vẽ gì thì phải đóng học phí...

- Nó giàu lắm! Khỏi lo!... Hai?

- Hai là nếu nó...có học võ thì được miễn phí, nhưng phải từ ... nhất
đẳng trở lên.


Tôi không biết Nhi sẽ phản ứng thế nào, nhưng có lẽ nên cho nó đóng học
phí là tốt nhất. Nhìn tướng Nhi thì... đánh ruồi còn chưa chết chứ đừng
nói đến múa võ.

Tôi gật đầu:

- Bữa sau tao dắt nó lên!

avatar

chipcoiga
(¯`°•:ღADMINღ:•°´¯)
(¯`°•:ღADMINღ:•°´¯)
Nhấn Vào Đây Để xem Thông Tin về thành viên này
 


Bài gửiTiêu đề: Re: BÌNH MINH NẮNG ẤM(konkowu) Mon Jun 14 2010, 00:49
Chương 6

.
.
Chiều thứ bảy hôm ấy tôi chở Nhi đến lớp võ. Không lo lắng như tôi bữa
đầu đi học, Nhi đã chuẩn bị sẵn một bộ võ phục taekwondo và cả cái đai
trắng. Chắc Nhi mượn của anh Ti. Ổng cũng có học qua vài tháng nhưng đã
nghĩ lâu rồi. Tướng của hai người cũng gần bằng nhau nên bộ võ phục vừa
khít.


- Tới chưa? Sao lâu dzạ?

- Gần rồi, hối cái gì! Tui chở bà đi vầy là sớm đó!

Nhi cằn nhằn thêm một hồi rồi cũng hỏi thăm tôi một câu nghe được.

- Đạp mệt không?

- Hổng sao! Bà thử...chở tui chạy ngược gió năm cây số là biết liền.

- Hứ!

Nhi chỉ làm bộ ngó lơ vậy thôi chứ nó biết tôi mệt cỡ nào. Trước đây Nhi
ở thành thị quen rồi nên chưa từng tưởng tượng những cơn gió ở chốn
thôn quê lại "tàn bạo" đến mức nào. Nhìn tôi thản nhiên đạp chầm chậm
nhưng mồ hôi túa ướt cả áo chẳng qua mắt được Nhi. Nhi khẽ ghì chặt áo
tôi, hát vu vơ khiến tôi như quên hết mọi mệt nhọc, chiếc xe đạp lướt đi
nhẹ nhàng trong gió...
.
.

Cuối cùng cũng đến lớp võ. Giờ này chỉ còn tụi con nít đang tụ tập đá
banh chờ đến giờ học.


Anh Huy vẫn chưa đến. Tôi đành bảo Nhi đứng trước cổng chờ.
Không biết lão Tứ đi đâu mất khiến tôi đứng đợi nhận thẻ xe muốn tê cả
giò. Mãi đến mười phút sau mới nhận được, tôi vội chạy ra cổng thì Nhi
cũng... biến đâu mất.

Còn đang ló ngó nhing quanh thì giọng Nhi đã vang lên phía sau.

- Trung! Ở đây nè!

Nhi đã ở trong khuôn viên sân tập từ lúc nào. Nó lại ngồi trên cái ghế
đá mà tôi với Tiến vẫn thường ngồi. Không biết có phải là trùng hợp hay
không?

Tôi hơi lặng người một tí rồi vội bước tới.


- Bà vô đây hồi nào?

- Chứ hổng lẽ bắt "người ta"đứng chờ hoài?- Nhi giận dỗi.

- Tại....

Tôi chưa kịp giải thích thì Nhi đã kèo tôi ngồi xuống ghế một cách
nhẹ nhàng, dù tôi đã cố phản kháng.

- ăn không?-Nhi đưa tôi bịch snack đang ăn dở.

Tôi lắc đầu, vốn chẳng ưa ăn uống vặt.

- chút nữa bà tới gặp anh Huy nghen. Nếu muốn đóng tiền thì đóng cho ảnh
luôn.

- Ừ!- Nhi đáp trong khi đang quan sát khắp sân tập.

- Bộ tập trên sân này thiệt hả?

Biết mà! Đứa con gái nào vô lớp võ này cũng vậy. Do cái sân tập
đã xuống cấp trầm trọng, chỗ nào cũng có đá lồi lõm nhọn hoắt, đụng tụi
chân yếu tay mềm thì chỉ có nước...

- sao? sợ rồi hả?

Nhi lè lưỡi, cười điệu! Tôi còn sợ huống chi là nó. Có lẽ sau hôm nay là
Nhi sẽ ở nhà luôn chứ không dám đến lần thứ hai. Như vậy tôi hơi buồn
nhưng sẽ tốt cho nó hơn.
.
.
- Đi sớm vậy mậy?

Giọng thằng Tiến the thé sau lưng.

- Khỉ! Tao nói câu đó mới đúng. Mọi bữa mày đi trễ ... nhất lớp mà?

Tiến nhe răng cười khì:

- Bữa nay tập thể lực mà! Tao phải đi sớm để chỉnh đốn tụi nhỏ nữa!

Rồi Tiến khẽ vuốt tóc ra dáng lãng tử:

- Huấn luyện viên thì phải chiệu cực vậy thôi.

"Cực cái con khỉ"!- Tôi cười khẩy. Thằng này định lên sớm để diện kiến
người "trong mộng" của nó. Gặp rồi còn bày đặt khoe luôn cấp bậc "huấn
luyện viên" để lấy điểm nữa chứ.

Chết ở chỗ Nhi cho nó điểm khá cao.

- Huấn luyện viên lận à? Còn trẻ mà sao giỏi vậy!- giọng Nhi thán phục.

Rồi Nhi lại quay sang nhìn tôi:

- Chắc Trung cũng là huấn luyện viên rồi nhỉ?


Thằng Tiến cười khặc một cái thiếu điều muốn bay cả hàm răng, văng cả
"miểng" vào áo tôi. Còn tôi thì mặt mày méo xệch.

Tôi chỉ mới gia nhập môn võ này được một tháng, lấy đâu ra mà đòi làm
huấn luyện viên. Nhưng nếu để cho thằng bạn trời đánh này ngừng cười thì
tôi sẵn sàng biễu diễn cho Nhi xem vài chiêu. Cũng may là Tiến biết
điều, vội quay sang chuyện khác.


- Bạn là em họ Trung thật à?

Nhi hơi chưng hửng nhưng rồi cũng trả lời:

- Chắc vậy! nhưng cũng đủ làm...chị Tiến rồi!

Tới lượt Tiến sững sốt:

- Gì kì dzạ?

Nhi thản nhiên:

- có gì mà kì! Tui lớn hơn Trung gần một tuổi. TIẾN có chắc là mình lớn
hơn Trung không?

Tiến lắc đầu lia lịa như bị thôi miên.

- Hơn nữa Trung cũng chưa chắc làm anh mình được! Phải không?

Vừa hỏi Nhi vừa cấu vào lưng tôi một cái đau điếng.

- Á, ừ ừ!... phải phải!- Tôi đau đớn vội gật đầu.

Nhìn tôi đau chảy nước mắt, Tiến cũng hiểu ra được vấn đề nên cười gian
xảo. Chắc hẳn nó đang mừng vì sẽ không phải gọi tôi là "anh rễ".

- không sao! không sao! - Tiến can Nhi ra giùm tôi.- Tiến ngồi được chứ?


Nó chỉ vào phần ghế dư tí xíu cạnh Nhi.

Nhi tỉnh rụi:

- Hết chỗ rồi! Ngồi đỡ dưới đất nghen huấn luyện viên!

Bị Nhi đối xử lạnh nhạt như vậy Tiến hơi quê. Nhưng cái phương châm "đẹp
trai không bằng chai
mặt" đã giúp nó lấy lại tinh thần.

- Vậy bạn tên gì?

- Nhi- Lê Nguyệt Kiều Nhi! Tên hay không?

Nhi lại khoe cái đồng tiền lần nữa trên mặt- cái đồng tiền đã từng thôi
miên không ít người, và lần này cũng không Tiến cũng không ngoại lệ. Nó
gật đầu cái rụp mà không cần suy nghĩ, mặt còn ngu hơn tôi lúc trước.
.
.
.
Tụi võ sinh đã vào khá đông, đặt biệt hơn là sự xuất hiện bọn "người
mẫu" của lớp võ này. Đó là bọn con gái đai đen nhị đẳng. Đáng kể tên
nhất là con Dung, Mi, Khanh và Liên... Bọn nó đều nhỏ hơn tôi một tuổi
nhưng đều cao ráo ngon lành, lại dễ thương. Nhờ bọn nó mà lớp võ này hút
được khá nhiều nam sinh mới, trong đó có cả tôi.

- Ái đau!

- Ông làm gì nhìn tụi nó chằm chằm vậy!

Rõ là Nhi lo thừa. Vì mọi cặp mắt hôm nay đều phải ngoái đầu về phía
thằng đai trắng vô danh tiểu tốt là tôi đây. Nói đúng hơn là nhìn đứa
ngồi cạnh tôi- một đứa con gái lạ hoắc nhưng lại nổi bật hơn cả cái đám
"người mẫu" kia.

Tôi cũng đã dự tính trước điều này bởi hai nguyên nhân. Nhi là người
mới, dĩ nhiên ở cái lớp võ "nhỏ bé" này thì nếu có thanh viên mới mọi
người sẽ nhận ra ngay. Thứ hai : xét về ngoại hình, Nhi ...ăn đứt bọn
"người mẫu" kia.


Nhưng cũng chẳng ích lợi gì. Đây là lớp võ chứ đâu phải nơi tuyển "minh
tinh điện ảnh", hơn nữa ngoại hình không quan trọng, thực lực mới là
chính. Hơn nữa bọn "người mẫu" kia đã mang đai đen, còn Nhi thắt đai
trắng vào thấy rớt giá trầm trọng.
.

Anh Huy đã vào. Nhi chạy tới xì xầm với anh gì đó một hồi lâu. Trông mặt
anh khá hoảng hốt nhưng Nhi thì lại tươi cười bước ra khiến tôi cứ thắc
mắc.

Tôi chỉ mới đai trắng nên phải tập trung hàng đai trắng. Nhi cũng đai
trắng mà sao lại được đặt cách khởi động nhẹ cùng bọn "người mẫu" đai
đen bên sân kia khiến tôi càng lúc càng khó hiểu.

- Con nhỏ đó ở đâu mà "xinh" quá hen!

Tôi giật mình nhìn sang. Ra là thằng Tài cùng đai với tôi. Cả hai cũng
chỉ mới quen đây thôi, tôi cũng chẳng ưa cái tật nói nhiều của nó cho
lắm.

- Ừ ừ ....- tôi đáp cho có lệ.

Nào ngờ thằng Tài cũng chẳng phải đui.

- Thôi đi ba! nãy giờ ai không thấy hai đứa bây ngồi với nhau.

Biết giả ngu không được tôi đành ngó lơ như không nghe thấy gì. Nào ngờ
Tài chẳng chiệu tha cho.

- bạn gái mày phải không? Thằng sướng ghê!

Tôi đỏ mặt, tiếp tục làm thinh. Tôi vờ như bị trật khớp để ngồi dậy, giả
vờ xuýt xoa vừa âm thầm quan sát Nhi ở dãy bên kia. Sợ không có tôi thì
Nhi sẽ buồn, ngoài tôi ra nó còn quen ai trong lớp võ này đâu.

Thật là ...tôi lo có thừa! Nhi đang trò chuyện với vui vẻ với bọn đai
đen bên kia, đã vậy còn đùa giỡ nữa.

Tôi cũng chú ý cả anh Huy, nãy giờ ảnh cứ chạy đi chạy lại, cầm chiếc di
động trên tay gắng gọi cho ai đó như quan trọng lắm.
.
.



Buổi tập hôm nay thật là vất vả. Đứa nào đứa nấy mồ hôi cũng túa ra như
tắm. Nhi không tham gia tập thể lực, chỉ cố giãn gân ở góc ngoài. Nhưng
phải công nhận Nhi có các cơ vô cùng mềm dẻo, ban đầu còn hơi cứng nhưng
giờ đã thoải mái dễ dàng nằm bẹp xuống đất như một võ sĩ sumo thực thụ.
Cứ như là một môn sinh đai đen thực thụ.

Đang giờ giải lao nên hai đứa tôi được ngồi cạnh nhau. Nhi quẳng cho tôi
một chai nước suối mát lạnh, vừa lau mồ hôi cho tôi. Nhìn mặt lũ nam
sinh đang tức tối khi thấy Nhi chăm sóc cho tôi thiệt hả dạ quá chừng.
Nhưng nếu kéo dài tình trạng này thêm thì có ngày tôi cũng...mềm xương
với tụi nó.

- Mệt lắm không? - Nhi lo lắng.


Tôi cười khì tu chai nước một hơi. Thắng Tiến cũng vừa "trườn" tới.

- Mình cũng mệt nè!

Tôi quẳng chai nước thật mạnh nhưng nó cũng chụp được dễ dàng. Ấy là tôi
đang cảnh báo cho nó biết Nhi là ai thôi.


- Tiến học võ lâu chưa?

- Cũng được 6,7 năm gì rồi!

- Chà! Lâu thiệt! Vậy chắc Tiến biết nhiều lắm hả?

- Biết gì?

- Các đòn thế ấy! Nhi chưa thấy taekwondo biễu diễn bao giờ.
Nghe nói đòn chân taekwondo đẹp lắm.

Mới nghe Nhi khen vài câu Tiến liền ho mấy cái rồi đứng dậy.

- Vậy mình sẽ biểu diễn vài đòn cho Nhi chiêm ngưỡng.

Nhi vỗ tay thích thú tán thành.

- Ừ!


Tiến quả xứng đáng là cao thủ của lớp võ ở đây. Ở trường nó nổi tiếng
học dốt bấy nhiêu thì trong lớp võ danh tiếng nổi bấy nhiêu. Những cú đá
liên hoàn của nó vừa nhanh vừa mềm dẻo, lại biến hóa khôn lường. Tung
cước nhanh và liên tục vậy mà chân nó vẫn trụ rất vững, các đòn liên
hoàn vẫn tuôn ra không ngớt. Nhìn Tiến biễu diễn mà cả lớp võ bống phút
chốc...lắng động. Dù không muốn khen Tiến trước mặt Nhi nhưng tôi cũng
phải thầm ngưỡng mộ nó.

Biểu diễn xong Tiến dừng lại thở hổn hển.

- hay quá! Tiến đá đẹp thật!

Nhi đứng dậy vỗ tay trầm trồ khen khiến Tiến muốn bể lỗ mũi.

- Hì hì, có gì đâu. Taekwondo nổi tiếng hơn mấy môn võ khác ở đòn đá mà!


Câu nói của Tiến làm cho Nhi có một thoáng biến sắc, nhưng không ai để ý
cả. Nhi cũng nhanh chóng
thay đổi sắc mặt đó bằng nụ cười tươi rói.

- Vậy Tiến chỉ giúp mình mấy đòn đá đó nha!

Tiến gãi đầu:

- Bạn chưa học qua căn bản thì không làm được đâu!

Nhi vẫn có nài nỉ:

- Thì cứ thử chút xíu đi! Biết đâu lại được.


Tiến gãi đầu lia lịa. Giờ đây cả lớp võ đang quan sát nó nên chẳng biết
phải làm sao. Nghĩ ngợi một hồi rồi Tiến chạy đến cầm 2 miếng đệm ra.

- Thôi được! Nhưng Nhi thử đá vào hai miếng đệm này thử xem.

- Mấy cái?- Nhi giả bộ ngây thơ hỏi.

Tôi giật mình thấy có gì đó không ổn. Ở với Nhi chỉ vài tuần nhưng tôi
cũng đủ nhận ra cái tật xấu của nó, mỗi khi muốn chọc quê ai là hay "giả
ngu" trước đó. Và có lẽ lần này cũng không ngoại lệ.


Tiếc thay là Tiến lại chẳng hề mảy may đề phòng.

- mấy cái cũng được! Tiến chỉ đỡ đòn lại thôi!

- Nếu Tiến đánh lại thì sao?

- Thì ...Nhi muốn gì cũng được!

- Nói thì giữ lời nha!

- Quân tử nhất ngôn.

Nhi chỉ chờ có thế. Con nhỏ nở nụ cười thật đẹp. Nhưng người xưa có câu
"phụ nữ càng đẹp càng đáng sợ"


Nhi tung một đá yếu xìu như chưa từng học võ vào hông dưới. Tiến chỉ
cười khẩy rồi đưa miếng đệm ra chặn lại. Bất ngờ Nhi biến chiêu thành cú
vòng cầu cực nhanh tầm cao khiến Tiến phải khó khăn lắm mới cản kịp.
Chân này chưa đặt xuống thì chân kia lại bật lên tạo nên đòn đá leo cực
đẹp. Nhi còn bắt chước lại đòn liên hoàn của Thọ khi nãy, nhưng cách
tung chân hơi khác. Nhìn Nhi đánh mà cả lớp võ há hốc mồm chẳng nói được
tiếng nào. Thằng Tiến nếu không phải đỡ đòn thì cũng đã ngạc nhiên hết
mức rồi.


Nhưng Tiến vốn chẳng phải tay vừa. Nó cũng chẳng có ý định là sẽ thua
nên nhanh chóng lùi ra sau một bước.

- Hóa ra Nhi cũng là dân trong "nghề" nhỉ? Vậy mà sao lại giấu?

Nhi huýt sáo ngó lơ:

- Có ai hỏi đâu mà phải nói. Mà Nhi nói thiệt, Nhi đâu có học taekwondo
đâu!

- Vậy Nhi học võ gì!

- Thử đi rồi hãy biết!- Nhi khinh khỉnh. Đúng là hôm nay Nhi muốn chọc
tức Tiến giống như đã từng chọc tôi cách đây không lâu.
Nhi định nhảy vào đánh tiếp nhưng Tiến đã la lên tạm dừng. Con gái gì mà
xung thế!


- Lúc nãy tui không biết bạn có học võ! Giờ mà đánh thì tui cũng thua
thôi!

Nhi nhún vai:- Thì bây giờ Nhi sẽ dùng môn võ của Nhi! Tiên cứ đánh hết
sức đi, kẻo thua thì khó coi lắm.


Tiến như được cởi mớ tơ lòng. Nó vội thu người lại, quẳng cả hai tấm đệm
ra hai bên, vào thế thủ vững chải.

Nãy giờ nó đã nếm trải sự khủng khiếp của Nhi nên bây giờ mà khinh địch
là thua chắc. Hơn nữa đã vào lớp võ này thì ... nam nữ là bình đẳng,
không chuyện nhường nhau.


Nhi mỉm cười. Trong phút chốc, Nhi chỉ nhún nhẹ một cái mà đã áp sát
trước mặt Tiến khiến nó giật mình nhảy sang góc bên. Nhi bình tĩnh tung
cú đá vòng ngược cực đẹp buộc Tiến phải ngã người né tránh. Nếu Tiến
tránh nữa là thua chắc, nên trong lúc chưa lấy lại thăng bằng đã nhanh
chóng túng ra hai cú đá leo vào đối thủ. Nhi đỡ cú thứ nhất chẳng mấy
khó khăn, nhưng cú thứ hai uy lực nhiều hơn khiến con nhỏ chậm lại một
nhịp. Lợi dụng lúc đó Tiến vội lấy lại thăng bằng và tung một đấm vào
Nhi. Đấm này không nguy hiểm nhưng cũng buộc Nhi phải lùi ra sau. Cả lớp
võ ngạc nhiên khi thấy Tiến dùng đến nắm đấm, từ trước tới nay chưa có
thằng con trai nào buộc nó phải làm thế, huống chi đây chỉ là một đứa
con gái.

Thật ra giao đấu một hồi thì Tiến cũng nhận ra Nhi chuyên về đòn tay hơn
chân. Đang giao đấu mà Nhi cứ hay áp sát vào người khiến Tiến lo lắng.
Nhưng Tiến đã tính sai một nước cờ. Nhi né cú đấm rồi nắm lấy tay áo
Tiến một cách tỉnh rụi. Thấy bất an, Tiến co chân lên định đạp Nhi ra.
chỉ chờ có thế, con nhỏ khẽ kéo nhẹ tay áo khiến Tiến mất thăng bằng,
vội bỏ chân xuống đất cố trụ lại. Bằng một cú xoay người tiếp đó, Nhi
xoắn lấy cổ tay và quật Tiến ngã nhào xuống đất. Nhi tiếp tục giữ lấy cổ
tay Tiến bẻ ngược ra sau, tay kia giữ chặt gáy nó đè mạnh xuống đất
khiến thằng đó hết đường cục cựa, buộc phải đập tay chịu thua.

Nhi mỉm cười buông Tiến ra trong sự ngỡ ngàng của mọi người hiện diện
trong sân. Không ngỡ ngàng sao được! Thằng Tiến là một đứa có thực lực
khá vào hàng bậc nhất ở lớp võ này, bản thân nó cũng đã từng đánh lộn ở
ngoài không ít, danh tiếng lẫy lừng. Thế mà hôm nay lại thua dễ dàng
trước một đứa con gái lạ hoắc như Nhi. Chưa kể là Nhi chẳng đổ lấy một
giọt mồ hôi.
Bỗng một giọng nói trầm ấm vang lên:

- Em kia! Lại đây đây thầy gặp chút!

Cả lớp cùng giật mình khi nhận ra ai vừa nói. Đó là thầy Hùng- võ sư Lục
Đẳng Taekwondo, chưởng môn của lớp võ này. Một cao thủ mà anh Ba tôi
vẫn thường nhắc đến bằng giọng kính phục.

Gặp được thần tượng bấy lâu của mình mà sao tôi chẳng vui nỗi. Thầy Hùng
đã đứng cạnh anh Huy từ lúc nào, có lẽ cũng đã theo dõi trận đấu lúc
nãy. Tôi nín thở nhìn theo Nhi, con nhỏ vẫn vô tư bước đến chỗ thầy mà
chẳng mảy mây lo lắng.

Nhìn những gương mặt tái lại của cả bọn trong lớp thì cũng đủ biết. Đứa
nào cũng chắc chắn đến 99% là Nhi sẽ bị kỉ luật nặng, 99,99% là bị cấm
đến võ đường này. Đúng là một bọn nhiều chuyện chỉ giỏi đón non đón già,
Nhi có làm thằng Tiến "mất miếng da" nào đâu mà đòi kỉ luật. Nhưng tôi
cũng bớt lo lắng khi thấy thầy Hùng có gì đó hơi vui, ông cứ cười luôn
miệng, thiệt khác với với vẻ uy nghiêm ban đầu. Chỉ có Nhi là hơi nhăn
nhó, cười một cách gượng gạo mà thôi. Mọi người ở lớp võ này vốn chẳng
biết Nhi xuất xứ ở đâu ra, đã vậy còn ra tay hạ gục một huấn luyện viên
"u tối" ( viế lộn, ưu tú mới đúng), không biết thầy Hùng sẽ sử trí ra
sao.

- Phen này chắc con nhỏ lành ít, dữ nhiều!- Thằng Tài chen ngang phát
biểu khiến tôi hơi nhột.

Rồi khi thấy thầy dắt Nhi vào phòng bảo vệ thì không khí càng thêm căng
thẳng.

- Rồi! chắc con nhỏ bị đưa lên công an phường vì tội...đánh
người không báo trước!

Lại là thằng Tài chết bầm ấy, nó mà chen vào câu nào câu nấy thì từ nhột
đến rối xương không hà!


Trong khi cả lớp đang bàn tán cách " hành hình" của thầy Hùng đối với
con Nhi( có lẽ bọn này hơi rãnh) thì một lần nữa kì tích 1% > 99% lại
xuất hiện. Nhi bước ra khỏi phòng bảo vệ một cách an toàn, bình yên vô
sự. Không những vậy mà cái đai trắng của nó cũng biến mất tiêu, thay vào
đó là một cái đai đen mới toanh.

- Không sao chứ?- Tôi hỏi một cách nghi ngại.

- sao là sao?- Nhi nhìn tôi ngạc nhiên.

Tôi kéo tay Nhi chạy ra góc trống khiến nó suýt té.

- Bộ bà... không bị thầy "thuyết giáo" hả?

Nhi ra vẻ ngây thơ...vô số tội.

- "thuyết giáo" gì?

Tôi cố gắn bình tĩnh.

- Vậy chứ sao thầy Hùng lại dắt bà vô phòng bảo vệ!

Nhi "à" lên một tiếng rồi đưa chiếc đai đen ra khoe.

- Cậu Ba cho tui cái đai này nè! Đẹp không?

Tiến cũng đến kế bên tự lúc nào, gật gù:

- Ừ! Chắc tại nhờ Nhi hạ được cao thủ như tui nên được thầy...
thăng chức!

Thằng điên! Nếu ai đánh thắng nó cũng được thăng cấp đai đen thì bọn tôi
đã đánh nó bầm dập từ lâu rồi. Chắc phải có nguyên nhân nào đó! Nhìn
mặt Nhi lúc này cũng đủ biết là không thể khai thác thêm điều gì. Nhìn
mặt con nhỏ cười gian phải biết!

Tôi bỗng ngớ người ra: "mà... cậu Ba là sao?"

Có lệnh tập hợp ở giữa sân. Cả lớp vội tụ lại thành hàng nhanh chóng.
Người ra lệnh là anh Huy và đội ngũ đai đen Tam đẳng trở lên. Bất ngờ
hơn Nhi cũng được đứng vào hàng ngũ đó...

"- Các em trật tự!"- giọng thầy Hùng vang lên oang oang không cần loa đủ
để dập tắt những cái miệng "ì xèo" dưới đây và cắt đứt luôn dòng suy
nghĩ của tôi.- "Lâu rồi thầy trò ta không gặp nhau, thầy có vài điều
muốn sinh hoạt với các em."...

Thầy nhìn sang ra hiệu cho Nhi bước tới gần.


- "Thầy xin giới thiệu các em đứa cháu ruột của thầy là em Nhi đây!"....


Nhi cười tươi cúi đầu chào cả lớp đúng phong cách con nhà võ trong sự
kinh ngạc của chúng tôi.

-..." Nhi cũng là dân Vũng Tàu nhưng đã chuyển về sống ở Long An từ nhỏ.
Nhi là một võ sinh đai đen karatedo ở đó nên thầy đặc cách cho Nhi được
đeo đai đen, tượng trưng cho môn karate chứ không phải taekwondo. Nghĩa
là Nhi sẽ sinh hoạt ở lớp võ chúng ta dưới tư cách "khách mời" chứ
không phải thành viên. Các em không phản đối chứ!"...

Ở phía dưới im phăng phắc. Thầy Hùng đã nói vậy thì cũng đành nghe theo
thôi, đứa nào mà dám phản đối. Nhưng có đứa vẫn cứ thắc mắc.

- Thưa thầy! Lúc nãy Nhi dùng đâu phải đòn thế của karate?

Nghe hỏi vậy thầy Hùng liền cười khanh khách:

- " em quan sát giỏi lắm! Nhi học karate chỉ là sau này thôi. Thật ra
Nhi vốn là một cao thủ Akido gia truyền, được học từ nhỏ với võ sư
Thạch- ba ruột của Nhi. Các em nếu rãnh thì nên tìm hiểu thêm môn "hiệp
khí nhu thuật" của Nhi, rất lợi hại đó."

Rồi thầy ra hiệu cho Nhi bước xuống .

- "thôi! các em hãy từ từ làm quen nhau sau! Giờ thầy trò chúng ta sẽ
sinh hoạt..."
.
.
.
Phía bên đây thầy Hùng đang chỉ lại các bài quyền đúng, các tư thế đúng,
dạy cách làm người theo võ đạo. Điều này tôi đã được anh Ba nói cho
muốn dài cả lỗ tai. Nhưng thật sự hôm nay Nhi làm tôi bất ngờ quá, từ
nay có lẽ tôi cũng phải nhìn nó bằng ánh mắt khác. Cái từ "nữ nhi yếu
đuối" có lẽ không còn hợp với nó nữa.

Nhi có lẽ không biết những suy nghĩ của tôi. Nó còn đang bận chọc phá
thằng Tiến thêm nữa.

- Tiến bây giờ mới thấy đẹp trai ghê nha!

Thằng Tiến đỏ mặt cười cười.

- bạn quá khen!

- Nhưng cũng "chai mặt" không ai bằng!

Tiến chưng hửng như bị dội nguyên gáo nước lạnh vào người.

- sao Nhi nói vậy!

- chứ lúc nãy ai nói nều thua thì Nhi "muốn gì cũng được" mà!

Thằng Tiến ấp úng thấy rõ.

- Ờ thì... gấp quá mình chưa nghĩ ra! chứ có định xù đâu!

- Vậy định chừng nào "chung độ" !

Tiến đành gãi đầu hòa hoãn.

- Mai đi! Mai bạn đến nhà mình sẽ có quà...
.
.
Tôi biết thằng Tiến chỉ kéo dài thời gian cho qua chuyện chứ thật ra nó
cũng không biết nên tặng Nhi cái gì. Nhưng tính trước cũng bằng thừa, vì
ngày mai Nhi sẽ được nó "vô tình" tặng cho một món quà mà con nhỏ vô
cùng thích thú, thích đến mất ăn mất ngủ, làm khổ lây cả sang tôi....


Sponsored content

Nhấn Vào Đây Để xem Thông Tin về thành viên này
 


Bài gửiTiêu đề: Re: BÌNH MINH NẮNG ẤM(konkowu)

Thông điệp:

****************Hãy cùng chia sẻ với bạn bè bằng cách ****************

Copy đường Link dưới đây gửi đến nick yahoo bạn bè!

BÌNH MINH NẮNG ẤM(konkowu)Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
(¯`°•:ღDIỄN ĐÀN TEEN TRIỆU PHONGღ:•°´¯) :: 

(¯`°•:ღ•°¤°Truyện - Thơ - Thư Tình - Đố vui°¤°•ღ:•°´¯)

 :: 

Truyện tranh - Đọc truyện

-
Sử dụng giờ GMT +7

 
 
Copyright © 2007 - 2009, 4rumtp.tk . All rights reserved.
Founded by Út TP [kauut90]
Liên hệ: kauut90. Email: kauut90@gmail.com
Designed by kauut90. Developed by Triệu Phong Members.
Powered by: vBulletin Version 3.8.3 Lisenced
Copyright ©2000 - 2009, Jelsoft Enterprises Ltd.
Đối tác: unknow
Liên hệ quảng cáo:Út pờ rồ | Tel: No | Email: kauut90@gmail.com
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create your own blog